Tôi đã từng nghĩ mình nên viết một cuốn truyện hay một tập phim về tình cảm của mình dành cho ai đó. Tôi cũng đã từng nghĩ rằng mình đã thật sự rung động và yêu ai đó. Hoặc tất cả những suy nghĩ trên của tôi đều sai. Và tôi tự nhủ : “Mình cũng đâu cần đến 500 ngày để bắt đầu nhận ra mọi thứ nhỉ?”. Và tôi đã nghĩ về tình yêu, về câu chuyện của mình, về mọi thứ trong suốt một năm qua, sau khi đã xem xong 500 Days Of Summer.
Bộ phim, theo tôi là được làm một cách đầy dụng ý và rất cá nhân, như chính cái cách mà đạo điễn đã mở đầu tập phim. Rất cá nhân, và không hề hư cấu khi nó vô tình kể đúng những trường hợp của chúng tôi. Rất nhẹ nhàng, phim như những dòng nhật ký của Tom về cô gái Summer trên nền nhạc của The Smiths.
Dụng ý của tác giả lộ rõ khi đặt tên phim và nhân vật một cách rất khéo léo. 500 Days Of Summer, có thể hiểu là 500 ngày cùng Summer, khi toàn bộ 2 tiếng đồng hồ hơn phim là những khoảng khác, những cảm xúc được biểu đạt dưới nhiều hình thái khác nhau, về chuyện tình của anh chàng Tom người luôn lãng mạng với cô nàng Summer kỳ lạ. Cô đã nói với Tom rằng cô không tìm kiếm bất kỳ mối quan hệ nghiêm túc nào, trong khi chính cô lại mong muốn tìm kiếm sự vững chãi trong tình cảm. Tom ở một thái cực khác, đơn giản hơn, anh tin vào bất kỳ điều gì Summer nói.
Có cá nhân và đặc biệt không khi chuyện của tôi cũng bắt đầu vào mùa hè, và Tom gặp Summer cũng vào những ngày hè đổ lửa?
Tôi thích cái cách mà đạo diễn của 500 Days Of Summer kể chuyện. Trong những thước phim ấy, người ta tìm thấy những cảm xúc rất chân thật của một thứ mà con người ta gọi là tình yêu. Không quy tắc, giống như cách kể đi từ ngày 489 đến ngày 1 rồi lai nhảy cóc sang ngày thứ 50 của câu chuyện vậy. Bạn xâu chuỗi câu chuyện bằng những trải nghiệm thực của bản than rồi để trải nghiệm ấy vào câu chuyện.
Trong 500 Days Of Summer tình yêu được biểu đạt bằng tát cả: từ lâng lâng say đắm của những ngày mới yêu, từ yêu nhau chỉ vì yêu nhau cho đến cảm giác yêu quá hóa hận thù. Anh chàng Tom bất mãn với toàn thế giới chỉ vì người Summer chọn là một gã cô vô tình gặp trong một quán ăn, chứ không phải anh, người đã phá bỏ những lớp vỏ bọc rắc rối bên ngoài, người lần đầu tiên tiến vào thế giới bên trong của cô một cách tự nhiên nhất.
Tom hận Summer sâu sắc để rồi cuối cùng anh nhận ra mình đã bỏ lỡ rất nhiều thứ xung quanh. Anh bắt đầu tìm lại cho đến một ngày nọ, Họ lại vô tình gặp nhau nơi cái góc quen thuộc, và Summer cho anh biết rằng không có định mệnh nào sắp đặt sẵn, anh phải nắm bắt và chú ý đến thực tại mình đang có, Có phải vì thế, mà đạo diễn để một cái kết rất hay khi Tom tiếp tục với một cô gái tên Autumn và kết phim với ngày đầu tiên?
Bạn biết không, khi bạn đang say sưa với cái nắng chói chang của mùa hạ và chợt tỉnh dậy khi con nắng vừa tắt thì hiếm ai để ý rằng gió thu cũng đã kịp về. Đôi khi, bạn cần nhận ra rằng, nếu không thể bắt được nắng hé, thì hãy bắt đầu chú ý đến gió thu, đến một cách bất ngờ.
Mọi thứ bắt đầu từ sự tình cờ. Và tác giả lẫn đạo diễn đã cho khán giả một bất ngờ nho nhỏ> Đấy, qua hạ rồi lại đến thu, nếu bạn kịp chú ý.
Bây giờ thì tôi hiều là vì sao tôi chưa thể quên. Chúng tôi cũng bắt đầu từ những ngày hè, và cả hai cũng không tìm kiếm những cảm giác của hẹn hò nghiêm túc. Có điều tôi chưa trải hết 500 ngày hè như Tom. Tôi chỉ mới nhớ, thương và mong mỏi gặp. Có lẽ tôi còn 200 ngày nữa để đi hết quãng đường này. 
Thêm một chi tiết nhỏ, nếu bạn đế ý, thì 500 ngày là một vòng vừa đủ từ mùa xuân rồi hạ, rồi thu, rồi lại hạ và vừa kịp bắt đầu một mùa thu mới khi Tom quyết định nắm bắt cơ hội cùng Tom trong một buổi sáng không gì đặc biệt.
Nếu bạn đã trải qua cảm giác yêu, thì 500 Days Of Summer sẽ là cuốn nhật ký để bạn chợt nhớ về một tình yêu nho nhỏ nào đó. Nếu bạn muốn tìm hiểu cảm giác yêu, 500 Days Of Summer là minh chứng lý thú. Phim hay không vì cốt truyện mà vì cách kể cũng như cách dàn dựng và thể hiện cảm xúc. Cũng không quên nhắc đến yếu tố chơi chữ trong phim.
Một phim đáng ghi nhớ trong năm nay.
Boo đánh giá: ****
Xem trailer click vào đây
Nghe nhạc phim click vào đây
t hành động, một cử chỉ, một cái chạm rất khẽ vào cái bong bóng xà phòng…..
đi đã khó, quyết liệt với nó càng khó. Trong chuyển động, ta cũng thấy rõ sự lúng túng của Cải Bắp. Nó thể hiện khá rõ nét trong bản phối techno rock Maria mà nhóm rock cựu trào Blondie đã thể hiện rất thành công. Bản phối của Cải Bắp còn thua cả bản phối rất pop mà một ca sỹ Hàn hát lại.

