My flower world

CHỚI VỚI & CHƠI VƠI Tháng Mười Một 17, 2009

Chuyên mục: Giải trí — bigboobear @ 5:31 chiều

Vừa đi xem Chơi Vơi và tâm trạng thì rất ư là chới với, nhưng thôi, để lạ mắt và đặc biệt xin mượn một câu chuyện kể ( như bác Ngạn Thúy Nga Paris By Night hay làm trước tiếc mục biểu diễn) để mào đầu:

Nhà bạn tôi có người nhà từ Mỹ về chơi. Đi theo gia đình là một cậu nhóc sinh trưởng ở bển, nói tiếng Việt không rành. Hôm thết cơm đãi khách, tôi vinh dự cũng được mời. Hôm ấy, nhà có làm món canh nước ốc. Cậu ta cứ tò mò mãi, đến khi mẹ dúi cho một chén bảo uống thì mới dám thử. Thử xong cậu lè lưỡi, chê :”nước ốc sao mà nhạt thế”. Mẹ cậu khẽ đá chân: “Ngon chứ con”. Thằng bé không có tội, chỉ có bà mẹ hơi sĩ diện vì sợ mất lòng người thân nên nói thế.

Nước ốc là nước ốc. Nhạt thì nó vẫn nhạt, chả vì bữa cơm thết đó mà nước ốc trở nên ngon lành. Thật ra, nếu như chúng ta, thì mọi người cũng chẳng lấy gì làm lạ. Phản ứng của thằng bé là ví nó quá mong chờ, thành thử ra thất vọng.

Ở đời, nhiều khi đừng hy vọng nhiều quá hóa ra hay.

——————————————————————-

Sở dĩ câu chuyện nước ốc và Chơi Vơi được ghép vào một bài viết là vì tựu trung, nó có 2 vấn đề chung: 1 phim ngang như nước ốc, và 2 là lòng tin hy vọng vào phim Việt.

Ngay từ khi chưa trình chiếu và trong quá trình làm phim, thi Chơi Vơi đã tốn biết bao nhiêu giấy mực của báo giới. Khi hoàn thành rồi, phim càng đình đám hơn vì chọn chiếu ở nước ngoài. Chuyện phim xoay quanh cuộc sống của cặp đôi Duyên – Cầm. Hai người phụ nữ có khác nhau về hoàn cảnh, về nhận thức, về thái độ nhưng tựu trung ở chỗ đều rơi vào trạng thái chơi vơi.

Đúng với tựa phim, Chơi Vơi đẩy khán giả rơi vào một trạng thái chấm lửng đầy khiêng cưỡng. Mở đầu bằng một cái đám cưới đã tàn, một bà mẹ vợ phong kiến bảo bọc con trai, một khu phố cổ đổ nát xiêu vẹo và một nàng dâu mới tinh tươm váy áo. Không hiểu draco nhân vật có vấn đề hay sự thiếu chuyên nghiệp thấy rõ của diễn viên mà lại có những cảnh tượng đối lập đến như vậy! Từ quần áo tóc tai của Duyên (do Hải Yến đóng) đều được chải chuốt rất tinh tươm trong mọi hoàn cảnh. Người xem rất bực mình vì nhân vật là cô nhân viên hướng dẫn bình thường trong bảo tàng, lấy một anh tài xế taxi mà tất tần tật từ đầu đến chân đều là hàng…LV (ghi chú: Hải Yến nghe đâu đang là đại sứ LV). Người xem chới với ngay!

Phim cứ đi chầm chậm với những câu thoại vô hồn, mà cả cách đọc cũng vô hồn không kém. Những câu đối đáp không nói lên được nhân vật, càng không làm nổi vai trò kể câu chuyện quá phức tạp của mình. Người xem càng chới với hơn.

Chới với nhất có lẽ là các cảnh quay. Góc đẹp, quay đẹp, màu đẹp, tất cả chỉ dừng ở đấy. Còn cảnh quay minh họa cho điều gì thì chưa biết..cứ chờ đấy. Chới với như đang xem video art chứ không phải là film cine nữa! Mà giả nếu là video art thì cũng có intro cho người ta hiều, đằng này…người xem hoàn toàn chới với. Không thể hiểu cảy quay đó nhằm để làm gì.

Chới với đến từ cảm giác thiếu chuyên nghiệp. Phim được đầu tư bài bản, dàn dựng công phu mà chẳng kém các tác phẩm của mấy anh đạo diễn mới tốt nghiệp là mấy. Lạ lùng là phim nói tiếng Việt nhưng dựng phim lại không phải là người Việt. Chắc thế, nên phim mới không hề được narrow down đàng hoàng. Cảnh quay cứ loạn xà ngầu. Trong các phim nước ngoài tôi từng xem và được biết, mỗi một cảnh quay đều có vai trò của nó, hoặc khắc họa tính cách nhân vật hoặc làm tăng thêm kịch tính. Có lẽ, ý đồ đạo diễn là để cảnh quay nửa vời thế thì nó mới…..chơi vơi.  Vỗ tay hoan hộ cho phim có concept.

Cái mở đã chưng hưng, kết càng chưng hửng, người xem không thể hiểu được cái kết đó để làm gì. Đến đoạn kết, khán giả bực bội hỏi: ủa hết rồi hả. Có người phì cười, chắc chừa năm sau làm chênh vênh cho đủ bộ.

Câu chuyện kể không mạch lạc!

Diễn viên thì ngoài các NSDN, NSUT Linh Đan ra thì tất cả đều tệ. Cái vai Duyên là cái áo quá rộng với Hải Yến. Chị diễn vai này rất vô cảm. Trong khi Duyên cần khắc họa sâu hơn về tính cách, về sự đấu tranh tư tưởng, thì cái thấy ở Duyên Chơi Vơi là…..hoàn toàn chơi vơi: vô hồn + lãnh cảm. Cố mà gượng ép thì khen được là: chị thật sexy (chả liên quan gì đến concept Chơi Vơi). Linh Đan diễn nội tâm khá đạt, nhưng nét diễn bị mòn không mới. Diễn viên nào ở tầng đẳng cấp như cô cũng có thể làm được, không ra được cái chất Cầm Chơi Vơi, đối diện giữa tình cảm của Thổ và mối tình trái với tự nhiên thầm kín với Duyên).

Phim như một nồi nước ốc. Nhạt và vô vị. Vớt vát là âm nhạc của Ngọc Đại được sử dụng đúng chỗ có dụng ý.

Nếu ai háo hức đi xem chơi vơi thì hãy sẵn sang để….chới với. Tuyệt nhiên không đi xem cùng bạn nước ngoài, vì nhà sản xuất (chủ ý chăng, theo trường phái tốt khoe, xấu che) không có phần phụ đề tiếng Anh. Mà nếu có đi xem chắc cũng nhận được một câu: Oh, it’s ok, it’s just another Vietnamese movie!

Chơi Vơi đẩy khán giả đến với cảm giác chới với vì cái nửa vời, và thật sự làm thất vọng người yêu điện ảnh. Đây giống như một bài làm cẩu thả trên máy quay xịn của một đạo diễn thiếu tầm chuyên nghiệp. Hết sức chới với.

Cảnh kết với phân đoạn Duyên đặt tay lên vai chồng trong taxi làm người ta bổ nhào vì cái sự…quá vô duyên của đạo diễn. Rồi sẽ còn tiếp Chênh Vênh? Chắc lần này đạo diễn và ê kíp sẽ có private cinema dành riêng cho khách mời chọc lọc, chứ làm đại trà chắc chả ai xem vì…chới với thế là đủ.

Nước ốc thì vẫn là nước ốc, chẳng nhẽ phim Việt mãi là những bài tập hạng B thế này ư?

Boo đánh giá: Fans Only

 

Tháng 10 Nghe Chat Với Mozart Tháng Mười 20, 2009

Chuyên mục: Am nhac, Cá nhân — bigboobear @ 5:04 chiều

Tôi đã tự hỏi suốt con đường dài, băng qua những con đường gió của mùa đông Sài Gòn. Tối nay, nếu không phải là Mozart, là Bach, hay Sebatian hay giọng hát nhẹ nhàng của Mỹ Linh thì điều gì đã thôi thúc tôi rời khỏi văn phòng lúc 7h, lượng vòng vèo qua những con phố hắt hiu đèn vàng hắt hiu?

Là cái lạnh bất ngờ của thành phố quanh năm nắng nóng, là cái cảm giác nhơ nhớ một chút quen thuộc, như cơn say thuốc. Những thứ cảm xúc kỳ lạ thôi thúc tôi đeo tai nghe và tải toàn bộ album CHAT VỚI MOZART. Và thế là rong rủi khắp các cung đường.

Nhạc của Mozart, của Bach lại có thể hòa với gió một cách kỳ lạ. Bạn chạy dọc đại lộ ĐÔNG TÂY vàng hắt hiu, để gió cứ mặc sức thổi, để hơi lạnh thấm dần qua từng lớp áo. Còn giọng hát ngọt ngào của Mỹ Linh cùng với âm thanh véo von của dàn nhạc dây cứ thể thẩm thấu qua tầng tầng lớp màng nhỉ, đi sâu vào bên trong từng nơ rôn não, rồi nhẹ nhàng cất hết những suy nghĩ trong đầu. Bạn chỉ muốn nhắm mắt mà chạy, vì chỉ có bạn trên con đường trắng xóa. Những tưởng tượng cứ thế lởn vởn, một cách đáng yêu trong đầu bạn.

Không bàn đến các yêu tố như lời bài hát có phù hợp với ý nghĩa bài nhạc ban đầu, nhưng phải nói mình thật sự bị cuốn vào cái ý tưởng này của Mỹ Linh. Nhớ lúc mới ra đời, album này cũng nhận được nhiều lời phê bình tích cực. Lấy hình ảnh hòa quyện giữa hiện đại và cổ điển, đĩa nhạc này mang lại cho người nghe một cảm giác rất thoải mái.

Dòng classic pop nói chung, nếu chọn lựa kỹ thì nghe cực kỳ thư giãn. Album có những lúc hòa âm đẩy lên những nốt cao vẫn không có cảm giác rợn tóc gáy hay ảo não mà ngược lại, nó trong veo như giọt sương trên chiếc lá, hay như mặt nước căng tràn xanh mát. Những âm thanh của bộ gõ đương đại lồng ghép vào những âm thanh cao của bộ dây truyền thống cho một cảm giác âm nhạc khác. Người nghe cứ lâng lâng theo từng điệu nhạc.

Nghe CHAT VỚI MOZART khi đi long vòng Sài Gòn, mà còn nghe trúng ngay bài Sớm Nay Mùa Xuân, thì hay suy nghĩ lung tung. Vậy mà cũng gần một năm hơn rồi đó chứ. Mình đã chờ ai lâu đến thế, và cũng mấy lần tự hỏi mục đích của cả một quá trình chờ đợi này là gì. Nếu đã biết trước là vô vọng thì chờ để làm gì và nghe những câu này thì thấy khác:

“Niềm vui không thể có, nếu trong lòng không thương nhớ, nếu không biết mong chờ. Sẽ sang một ngày đầy nắng!”

Thế thì vẫn chờ, chờ cho đến khi qua hết mùa đông, vì mùa xuân đến khẽ khàng như cái lạnh chợt thay ánh nắng ấm áp. Chờ và chờ đến khi nào thì chưa biết.

Chỉ biết, sẽ chờ cho đến khi: “Sáng nay, mát lạnh mùa xuân, và giây phút chờ đợi đó mắt ai trong ngời niềm vui”.

Vậy là vẫn sẽ đợi, đúng không. Cả những con đường, những góc nhỏ nhoi, từng hàng cây, từng con phố…vì rồi sớm xuân cũng sẽ về từ khi đêm cuối đông!

 

Album Review: Phạm Duy – Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên Tháng Mười 10, 2009

Chuyên mục: Am nhac, Giải trí — bigboobear @ 5:36 chiều

Tôi thích nghe nhạc Phạm Duy. Có thể vì cái tính hoài cổ mà tôi thích thứ nhạc rất dịu dàng, hay vì Phạm Duy vẽ nên những câu chuyện tình rất nhẹ nhàng, lãng mạng của một thời bằng những nốt nhạc vàng son. Cái thứ nhạc classic pop dìu dặt mà nghe vào những buổi tối se se lành lạnh thì càng tuyệt.

Hôm nay nghe Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên của Phạm Duy trong một đêm trời nhiều mây. Ngồi tựa cửa, đón giá và bật nhạc nghe. Album gồm 10 bài hát, đọc tên một vài bài quen, một vài bài chưa nghe bao giờ. Thế là bắt đầu khám phá. Không nghe bằng thứ tự từ 1 – 10. Mà đảo lộn, bắt đầu nghe từ bài số 10, bài hát chủ đề: Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên.

Những khung nhạc nhẹ nhàng cứ thế dắt díu nhau rót vào tai những lời nỉ non trên nền dàn nhạc cổ điển. Tiếng Piano trong vắt, tiếng véo von của đàn vĩ cầm, tiếng guitar dìu dặt. Giọng của Duy Quang ngân nga những nốt cao, nốt trầm, uống éo theo từng cung bậc của cảm xúc. Miệng cũng lẩm bẩm hát theo “ 5 năm rồi không gặp, 10 năm mất nhau chăng, có mất hay không…?”

Lúc nào cũng tự hỏi tại sao Phạm Duy có thể viết những khuôn nhạc có thể rung động trái tim của biết bao nhiêu người đến thế. Những chuyện tình được thêu dệt bằng nhạc của ông hiếm có bài vui, đa số là những bản tình ca buồn. Bản Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên cũng thế. Hay bài Hoa Rụng Ven Sông cũng thế. Những tình yêu không trọn vẹn, những cảm xúc rối rắm được diễn tả sao mà đơn giản thế. Nỗi đau buồn có được nhẽ thênh đến thế không? Mười ca khúc được hoà âm rất có chiều sâu.

Từng bài đều là một tác phẩm nghệ thuật thật sự, nó gợi lên không gian hoài cổ bằng những piano, bằng sáo flute. Ca sỹ…có lẽ vẫn chưa chuyển tải hết cái thần của nhạc. Một số bài như: Tóc Mai Sợi Vắn Sợi Dài, hay Khi Em Hai Mươi…. Vẫn thích nghe bản phối và giọng ca sỹ hải ngoại hơn.

Tuy nhiên, album có được sự hài hoà, tức giọng ca, hoà âm có cùng một điểm chung. Những bài mà có lẽ được tua đi, tua lại nhiều lần sẽ là: Hoa Rụng Ven Sông với sự kết hợp rất ăn rơ, rất ngọt của Thanh Thuý và Đức Tuấn, Tình Vờ với một chúc classic jazz thích hợp nghe trong đêm với một ít vang đỏ với giọng phiêu Tấn Sơn, một chút nhẹ nhàng với Khối Tình Trương Chi qua giọng rất mượt của Tấn Minh và Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên nhẹ nhàng những hồi ức qua giọng ca của Duy Quang. Nét hoà âm ở đĩa này vẫn gợi nhớ đến cách trình bày của một số ca sỹ Hải Ngoại. Tấn Sơn và Minh Quân với cách nhã chữ, lấy hơi ngợi nhớ đến Trần Thái Hoà nhưng ở tone cao hơn.

Đây có lẽ là đĩa nhạc đáng nghe nhất trong tháng 10, với sự đầu tư đúng mực và nghiêm túc. Hoà âm, ca sỹ đều có đẳng cấp, và âm nhạc thì…không có gì bàn cãi. Bạn sẽ thấy một chút quá khứ thông qua bỉa với màu vàng cam một thời.

Một đĩa đáng nghe trong những đêm cuối tuần se lạnh.

Đánh giá của boo: ****

Bài đáng nghe: Hoa Rụng Ven Sông, Khối Tình Trương Chi, Tình Vờ, Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên.

Để nghe trọn vẹn album click vào đây

 

Quê Nhà – Hà Trần Tháng Chín 19, 2009

Chuyên mục: Am nhac — bigboobear @ 6:03 chiều

Tôi thích nghe acoustic vào những tối mùa thu. Gió mang mác và tiếng guitar thùng dịu nhẹ. Càng có tuổi một tí, tôi càng mê thứ nhạc giản dị, mộc mạc. Không hoa mỹ, không pha lẫn nhiều hợp âm, không chồng chất những lớp âm thanh, chỉ một lớp guitar đơn giản và giọng hát có khi khàn đục, có khi ngòn ngọt như viên kẹo đường, đẩy đưa những tâm sự không nói được thành lời.

Tối nay ngồi nói chuyện, chat chit với một vài người bạn xa quê thì lại nhớ đến những bản acoustic cùng với guitar gỗ và giọng hát đầy ma mị, có chút da diết của Trần Thu Hà.

Quê Nhà của Trần Tiến được nghe trong một đêm giữa thu, khi trời nhiều mây và màng hình máy tính hiện lên những con chữ bé tí, chi chit những tâm sự.

Không có quê, chưa một lần biết thế nào là quê, nên chắc tôi cũng khó lòng đồng cảm khi những người bạn từ khắp nơi, lên thành phố lập nghiệp. Ngồi nghe bạn kể về quê nhà, về nỗi nhớ da diết những thứ bình thường, tôi chỉ có thể cảm nhận một chút buồn miên mang trong gió những nơi chốn cũ kỹ. Những nổi nhớ không tên được dấu kín bên trong bộn bề của công việc, của mưu sinh. Tôi khó có thể cảm nhận sự thèm khát một buổi cơm nong nóng, bên chén canh rau luộc mộc và niềm hạnh phúc giản đơn là được đoon đã xới cho mẹ chén cơm, cùng cha xắn miếng cá rô đồng, hay loay hoay với chén canh rau má của mẹ vừa nấu.

Những hình ảnh thềm đá, sân đình chưa bao giờ là cảm xúc. Có chăng đó là những lời kể, tỉ tê tâm sự của bạn bè đây đó, thì tôi biết đó là kỉ niệm, là tuổi thơ, là ký ức….là quê nhà, mà ai cũng muốn về, nhưng vì đời vẫn hay đưa đẩy…..

Đôi khi, giữa thành phố xô bồ này, những nỗi niềm như thế, chợt ẩn, chợt hiện với những hình ảnh sao mà xa xôi đến thế. Xa xăm như tiếng hát vang vọng, rất trong của Hà Trần. Hay im lặng đến thảng thốt như tiếng dế nỉ non trong bản phối world music của Hà Trần tối nay. Những thứ cảm xúc, mà chỉ tìm đến khi đã yên ắng và vắng lặng trong đêm tĩnh mịch.

Tôi thấy nỗi nhớ da diết những bóng hình đâu đó trong câu chuyện, những người con xa quê mong trở về.  Về với những gì mộc mạc và giản dị. Những nổi niềm rất hiển nhiên mà cố dấu giếm. Bạn tôi thèm một tiếng ru, để mẹ chải tóc bên thềm đá nâu cũ kỹ.

Đêm nay, gió lùa vào căn phòng ấy, chợt lạnh và nhớ quê xa da diết.

Đôi lần, khi trò chuyện, tôi cũng có thể hiểu đôi chút về cảm giác nhớ da diết ấy. Nhất là khi lang thang trên đường vắn, khi chỉ còn tôi, với chiếc máy MP3 đang phát bài Quê Nhà của Trần Tiến. Nó da diết lắm.

Chỉ đơn giản là những hợp âm được lặp lại nhiều lần, nhưng lời hát dẫn dụ, như tỉ tê, như tâm sự và giọng hát rất truyền cảm của Hà Trần. Bản phối có thêm một tí âm thanh thiên nhiên như đẩy nổi nhớ thêm lênh đênh.

Tự dưng lòng muốn về nhà sớm hơn, nhanh hơn.

Và tự nhiên, những lúc như thế, hình như mình cũng hiểu ra rằng, có một nỗi nhớ quê da diết sau đăm đắm trong lòng. Nhớ mẹ già, mắt sâu những trải nghiệm, nhớ bà xa xưa với câu hát:

“ À ơi, hoa bay lên trời, cây chi ở lại

À ơi, hoa cải lên trời, rau răm ở lại chịu lời đắng cay!”

Quê nhà….ai cũng có để mà nhớ về, mà….phải không?

(Tặng những người xa quê)

Nghe bài hát nhấn vào đây

 

My Way Tháng Chín 13, 2009

Chuyên mục: Am nhac, Giải trí — bigboobear @ 7:00 chiều

Tối nay mất ngủ. Nằm trằn trọc, lăn qua, lăn lại, tự nhiên lại trỗi dậy trong người nỗi sợ. Sợ phải đối mặt, sợ thất bại, sợ đau khổ, sợ bị coi thường, sợ sự thương hại….nói chung là những thứ sợ trong người bỗng dưng trỗi dậy. Không tài nào ngủ. Thế là nhớ đến My Way.

Cuộc đời đúng là có duyên. Tự nhiên trong một sáng thứ 7 mưa tầm tả, muốn nghe My way, search thì nghe được nhiều version khác nhau. Và, cũng tự nhiên, ngày sau nghĩ nhiều về tương lai, về quá khứ, về hiện tại, để hôm nay bao nhiêu nổi sợ hãi lại tràn về như thử thách.

Nghe My way, hay nhất, vẫn luôn là như thế, thì phải nghe những version classic pop. Âm hưởng dịu nhẹ như một điệu valse cuối cùng. Frank Sinatra hát My Way thì khó ai có thể sánh bằng. Lời da diết, và tạo nên một hiệu ứng như cuốn băng được tua lại, My Way chính là lời thuật lại câu chuyện của cả một đời người. Lối hát đầy chất jazz trên nền pop cổ điển đẩy bài hát lên đến tầm bất hữu. ca khúc nổi tiếng này được hát lần đầu bằng tiếng Pháp và chính Paul Anaka, nhạc sỹ của nhiều ca khúc vượt thời gian, viết lại phần lời bằng tiếng Anh.

My Way đóng đinh phong cách hát tự sự của Frank Sinatra. Tôi nhớ lúc nhỏ có nghe ai đó đàn guitar bài này, chính người đàn cũng đã không kiềm nổi nước mắt. My Way là lời tự sự cuối cùng của một con người, rất đỗi bình thường như đáng tự hào.

Người đã sống hết mình, đến tận cùng và không hề hối tiếc. Câu hát có thể nhiều người sẽ rất thích là : “Regrets, I have a few, but then again too few to mention”. Ngay cả mình cũng vậy. “I did what I had to do!”. Thế mới biết, sống là sống đến tận cùng, và…không nên hối tiếc. Nghe My Way để mà ngẫm nghĩ đến những sợ hãi mà mình đang e ngại, những khó khăn mà đang lẫn trốn. Nếu mình sợ, nếu mình đã ngại…và quỳ gối trước những khó khăn hay bỏ chạy như mình đã làm thì sao?

Cái kết cuối cùng hoành tráng của My Way cũng là cái kết mà nhiều người trong chúng ta mong muốn. Không tiếc nuối, không ân hận, và luôn ngẫn cao đầu vì…I did it my way. Sống là phải thế, sống đến tận cùng. Vì khi nào đấy, khi mình dừng lại mà xem xét thì mình không thấy tiếc cho một khoảng thời gian dài. Dù là thua, dù là thất bại, dù là đắng cay hay dù là một cú ngã đau thì ít ra, cái mình được lớn hơn những tổn thất đó, đó là cảm giác sống đến tận cùng, là trải nghiệm đến tận cùng cuộc sống với muôn mặt của nó. Nếu sợ hãi, nếu e ngại và mãi trốn chạy, có lẽ con người sẽ không bao giờ thấy vui, thấy hạnh phúc, thấy thảnh thơi.

Nếu nghĩ, dù gì thì mình cũng đã vượt qua chính mình, và không ngượng ngùng vì đã không thử hết sức thì những nỗi sợ kia sẽ tan biến. Tối nay, một lần nữa nghe My Way để mà nhắc nhở mình, con người có quyền sợ, nhưng không được đầu hàng.

“The record shows, I took the blows, and do it my way”

Dù gì thì mình cũng đã từng làm…..dẫu chỉ là thất bại! Not in a shy way, I did it my way. Frank Sinatra nhã nốt những nốt nhạc cuối cùng nhẹ nhàng và thảnh thởi trên nền nhạc huy hoàng. Đó là kết thúc mà ai cũng mong muốn.

Nghe phiên bản tiếng Pháp

Phiên bản của Frank Sinatra

Phiên bản của Robbie William

 

Minutes With Classic: To Make You Feel My Love Tháng Chín 6, 2009

Chuyên mục: Am nhac, Giải trí — bigboobear @ 5:00 chiều

Tối, khi mưa bắt đầu rả rít trên mái tôn trước nhà, khi mưa bắt đầu lộp độp trên những mặt đường đen xù xì, và khi những cột điện cao vút, xám ngắt hắt một thứ ánh sáng ướt át, vàng vọt xuyên tấm màn trắng xoá của cơ man nào là nước, và khi những cơn gió se lạnh làm bạn rùng mình, bỗng muốn cuộn tròn trong chiếc chăn ấm, tai bọc bởi thứ âm nhạc nhẹ nhàng, và mắt thì thiu thiu. Trong những thời điểm như vậy, ipod lúc nào cũng có sẵn một list những ca khúc tình cảm sướt mướt. Mà đứng đầu danh sách thế nào cũng có “To Make You Feel My Love”.

Có nhiều bản phối khác nhau, nhưng có 2 bản phối mà nghe sẽ thích đến tê dại là bản classic pop origin không nhớ tên người hát và bản phối của Aldele. Mặc dù Kris Allen, American Idol, cũng thể hiện ca khúc này hết sức mộc mạc, nhưng cái vẻ mượt mà bên ngoài của Kris lại không được truyền tải trọn vẹn qua version country pop anh thề hiện.

Đầu tiên là sẽ chình cho đèn vàng nho nhỏ một tí, rồi bắt đầu để máy chơi ở chế độ repeat. Những âm thanh mượt mà của piano như rượu vang làm say đắm đôi tai người nghe. Chất giọng nhừa nhựa của Aldele là thứ xúc tác kết nối tất cả mọi thứ, và làm thăng hoa cảm xúc.

Ca khúc lãng mạn, hình như là một lời tỏ tình rất ý nhị của ai đó dành cho một nữa của đời mình. Rất cổ điển, những hình ảnh lần lượt hiện ra trong từng lời ca đậm chất thơ. Có lẽ vì thế mà “To Make You Feel My Love” khiến bao nhiêu người say đắm. Bản phối smooth jazz của Aldele thích hợp nghe trong những ngày mưa trái trời thế này. Cảm thấy một chút ấm áp. Tự nhiên nghe, rồi ngẫm nghĩ, ôm cái gối ôm bên cạnh mà thấy cảm giác thèm khát yêu thương được đánh thức.

“ I could make you happy, make your dream comes true

Go to end of the earth for you, to make you feel my love”

Bỗng nghĩ ai mà tỏ tình mình bằng bài này với một cay guitar thùng thì chắc chỉ có mà sướng đến tê tái!

Mưa thì vẫn rả rít ngoài kia, gió vẫn thổi bay tấm rèm thưa, mở loa lớn tí xíu, để chìm đắm vào từng lời mà Aldele rót qua 2 cái tai nghe bé xíu. Một mình mà nghe ca khúc này thì sẽ nhớ da diết một ai đó. Nhớ từ cử chỉ, cái tay thơm tho, nụ cười rất duyên, hay mái tóc hung vàng, nhớ cả cái ôm chầm ấm áp.

Đoạn giang tấu có thêm bộ dây gồm violin, cello, viola kéo da diết để đẩy thành cao trào. Như đợt mưa ào ào! Cảm xúc dào dạt! Thế đấy, đêm thâu, vắng lặng, để những cảm xúc như thế lên ngôi. “To Make You Feel My Love” có thể là thứ dung môi cho đôi lứa trở nên đằm thắm hơn trong đêm mưa bão, là cái cớ để quấn quít bên nhau thêm chút lát, là lời ru ngòn ngọt cho những kẻ cô đơn.

Hay “ To Make You Feel My Love’ là ánh nến sưởi ấm những trái tim tưởng là đã ngừng đập. Tự nhiên lại thấy khao khát, muốn chứng tỏ, muốn được yêu thương…. Nghe “To Make You Feel My Love” đêm nay là để mong mơ lại giấc mơ cũ, có tiếng cười vang, có giọng nói khàn khàn, và có cả con nắng rất nhẹ những trưa tháng 3 nào đó tưởng chừng đã xa lắm. Muốn nhắn lắm những lời có cánh đến tận ai, nhưng hình như là xa xôi lắm!

Đêm đã vắng, mưa vẫn lát đát rót nước xuống trần, vang đã nhạt, nhưng nhạc thì vẫn văng vẳng, nhắm mắt, trùm kín trong chăn và hy vọng đêm nay sẽ lại mơ. Thật nhẹ nhàng.

Tắt đèn mà môi vẫn lẩm nhẩm:

“I could hold you for million years to make you feel my love

I go hungry, I go black and blue

There’s nothing I wouldn’t do to make you feel my love”.

Nghe bài hát nhấn vào đây

Xem video clip nhấn vào đây

 

UP – Để “Vút Bay” Tháng Bảy 17, 2009

Chuyên mục: Giải trí — bigboobear @ 4:19 chiều

Coi  UP trong một ngày mưa lất phất.  Đã xm qua nhiều lần trailer của phim này, và đặt biệt thích, thế nên nhất quyết phải xem phim cho bằng được. Phần vì ý tưởng của phim quá thú vị: chu du đến thác Thiên Đường trên ngôi nhà bong bóng, phần vì thắc mắc sao tên phim chỉ đơn giản 1 từ UP.

Sốt ruột mong chờ suốt tháng 6, đến giữa tháng 7 thì đút đầu vào rạp. lần này tránh, không đi những rạp khác, sợ mất cảm xúc, vào thẳng Megastar. Ngạc nhiên, quá nhiều trẻ con!

Có thể tóm tắt câu chuyện vể UP như thế này: đơn giản, cô đọng. Ông lão Carl với nỗi nhớ da diết về người vợ đã mất, sống thui thủi trong cái áo của quá khứ. Cuộc sống nhàm chán tưởng chừng dài bất tận với ông già gần 80 tuổi bổng được tô vẽ bằng những màu sắc thú vị của những trái bong bóng bay và những chuyến phiếu lưu đến “Nơi Thời Gian Dừng Lại Ở Đảo Thiên Đường” cùng với chú bé hướng đạo hết sức nửa vời, ngây thơ, tốt bụng Russell.

Vẫn là phong cách kể chuyện rất hóm hỉnh của Walt Disney. Câu chuyện được dẫn dắt hợp lý. Đặc biệt là…rất người lớn ở những phần đầu. Phim không cuốn hút ở những tình tiết quá gây cấn mà ở câu chuyện xúc động, cùng ý tưởng thú vị và những thông điệp ẩn chứa bên trong.

Tôi có nhớ đâu đó, trong những bài viết về phim, tôi vẫn hay nhận định rằng mỗi một bộ phim mang một thông điệp với riêng mỗi cá nhân. Và Up đối với tôi là thông điệp về cách hành xử với quá khứ.

UP không dạy tôi cách đối mặt mà đặt tôi vào tình huống khác. Đó là học cách “ Vút Bay”. Khi xem cảnh ông già Carl sau khi đã bất chấp tất cả, cố bả vệ ngôi nhà, và sau đó khám phá ra điều đó vô nghĩa, ông cố làm cho ngôi nhà bay lên. Làm sao để Vút Bay? UP chỉ ra một hướng đơn giản, đôi khi hãy để lại những gì đã là quá khứ ở những nơi thời gian ngừng lại. Hình ảnh trừu tượng thể hiện thông điệp đơn giản qua hai cái ghế được bỏ lại trên đỉnh cao nhất của thác Thiên Đường và ngôi nhà cùng bong bóng khuất mờ dần trong mây trắng.

Cách tạo dựng nhân vật trong UP cũng khá thú vị. Rất dung hòa! Một lão già chỉ biết quá khứ, một đứa bé ngây thơ, một con chó ngớ ngẩn và một con chim dẽ giun vô tư. Tất cả như những món gia vị hấp dẫn tạo nên một món ngon. Hay đạo diễn muốn ám chỉ một cuộc sống cân bằng thì nên có đủ những khoảnh khắc đó. Đôi khi, con người ta cũng cần đến một chút ngớ ngẩn trong sự chin chắn cần thiết?

Xem UP đế biết răng, đôi khi có những chuyện không như mình nghĩ. Một trong những khoảnh khắc còn đọng lại với tôi là đoạn phim ông Carl mở cuốn sách kỷ niệm với những trang mà ông vẫn nghỉ vợ mình để trắng lại tràn ngập những hình ảnh đáng yêu. Ông chợt nhận ra rằng cuộc phiêu lưu mà vợ ông mong đợi chính là cuộc sống hiện tại, rất gần, rất thú vị.

Khoảnh khắc cảm động, khi ông đọc những dòng cuối: “ Cảm ơn vì đã đồng hành cùng em trong chuyến hành trình, giờ thì hãy tìm cho mình một cuộc hành trình mới!”

UP là một phim mang đậm chất Disney từ thông điệp, cách dàn dựng đến những ý tưởng. Người ta luôn tìm thấy bất ngờ từ ý tưởng trong phim của Disney, dù phim có tiết tấu chậm, đều và những nét hài rất dung dị. Chắc chắn hình ảnh ngôi nhà với cơ man nào là bóng bay, chập chùng giữa mây xanh sẽ để lại ấn tượng sâu sắc trong mỗi người.

Thêm một chi tiết cuốn hút ở UP chính là đoạn phim mở màn, không lời về truyền thuyết những đứa bé ra đời từ những cụm mây và cánh vạc đem bé xuống trần trong chiếc yếm trắng bọc ngoài. Đây là lần đầu tiên Disney có phim ngắn đầu phim, rất ý nghĩa và rất đồng nhất với bộ phim!

Còn với tôi, UP là lời nhắn nhủ về cách vút bay, đôi khi, bạn cũng cần vứt bỏ một vài thứ về quá khứ để vút bay và thử những cuộc hành trình mới!

Và đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy tựa phim dịch ra tiếng Việt khá hay: Vút Bay! Nhất định sẽ xem thêm lần nữa và sẽ sưu tập. Đây là một trong những phim đáng nhớ của năm.

Boo Đánh giá: *****

Trailer phim nhấn vào đây

Xem đạo diễn nói về phim nhấn vào đây

 

Minute with classic: Leaving On A Jet Plane Tháng Bảy 10, 2009

Chuyên mục: Am nhac, Cá nhân — bigboobear @ 6:14 chiều

Có những cảm xúc rất lạ lùng, đến trong những thời điểm mà khó có thể ngờ tới. Bẳng một thời gian rất dài, những cảm xúc như thế lại chợt ùa về. Những cảm xúc khó tả về một ai đó, đã là xa xôi lắm. Tối nay, ngồi Petit Note với một vài người bạn, một đoạn nhạc vang lên, thoang thoảng, gợi nhớ. Nhẩm hát vài câu thì nhớ ra đó là Leaving On A Jet Plane.

Nghe ai hát Leaving On A Jet Plane cũng thế! Có thể là một bản country classic rất mùi mẫn, hay sang trọng trong với những khúc country jazz, cùng violin, piano… tất cả đều gợi lên những cảm xúc như thế. Rất buồn, nhưng mong manh có hy vọng.

Tôi nghe Leaving On A Jet Plane lần đầu là trong chương trình top ten trên FM 99,9, cũng trong một mùa hè. Kỳ lạ thay, lần nào nghe Leaving On A Jet Plane thì cũng ở trong một tình huống tương tự nhau: trống trãi trong chuyện tình cảm.

Những giai điệu mượt mà, rất buồn bã như thay tôi kể lại cho tất cả mọi người câu chuyện của mình. Tôi nhớ có lần tôi viết rằng mỗi bài hát là một câu chuyện. Leaving On A Jet Plane kể cho mọi người câu chuyện về chia ly. Không phải vì một lỗi lầm, không vì một sự tan vỡ, mà vì đó là điều định mệnh bắt buộc.

Tất cả đều diễn ra trong một buổi sáng, rất yên tĩnh.

“All my bags are packed, I’m ready to go

I’m standing here outside your door

I hate to wake you up to say goodbye

but the dawn is breaking, its early morn’

the taxi is waiting, he’s blowin’ his horn.

Already I’m so lonesome I could die.”

Tôi nhớ, sáng hôm ấy tôi cũng dậy rất sớm, vì đó là sáng cuối cùng chúng tôi ở cùng nhau. Đồ đạc đã được dọn và pack sẵn sàng. Chuyến bay sẽ bắt đầu lúc 9h sáng. Bây giờ là 6h. Tối đó chúng tôi uống cùng nhau, và chiếc hôn đó cũng là chiếc hôn đầu tiên mà tôi đã nhận được, rất nhanh, rất vội. Vội như sáng nay. Tôi thức giấc, với một cánh tay ấm choàng qua vai. Tôi không muốn trở mình. Sợ cái hơi ấy bay đi mất.

7h sáng, tôi nửa muốn khóc, nửa muốn níu kéo, nửa muốn quăn cái đống hành lý kia đi chỉ đơn giản để trói một trái tim còn lại bên mình. 7h sáng với tôi không còn là quá sớm. Tôi choàng tỉnh, cố nhớ lại lần cuối từng chút một, ánh mắt ấy, nụ cười ấy, môi hôn ấy….

Và thế là chuyến bay cũng cất cánh, sau một tin nhắn rất dễ thương mà sau này, tôi cũng đã xoá.

“Ev’ry place I go I’ll think of you,

Ev’ry song I sing I’ll sing for you.”

Những cảm xúc khi ấy khó tả, và nghẹn ngào lắm. Tôi tưởng mình đã quên. Cũng đã lâu lắm rồi còn gì. Nhẩm tính thì cũng được 2 năm. Nhưng rồi những dấu hiệu lại dẫn tôi đến lại với những thứ cảm xúc đó.

Emi Fujita tối nay hát Leaving On A Jet Plane như thể có ai đó đang trò chuyện vớ tôi, như có cánh tay nào đó chỉnh lại cái gọng kính xông xênh, chùi giúp tui dòng nước mắt, ôm chầm lấy tôi và nói khẽ:

“Hôn anh tạm biệt nào người hỡi,

Anh sẽ rời xa trên chuyên bay này

Chẳng hẹn ngày lại quay về

Nhưng, hãy ôm anh như chưa từng rời xa

Rồi anh sẽ về với tình yêu chất ngất”

Và tôi biết, mình cũng đang giấu nổi nhớ đó rất lâu, trong sâu kín. Tôi biết mình vẫn còn chưa nguôi ngoai và vẫn còn hy vọng. Nhưng,,,leaving on a jet plane, có nghĩa là đi nhanh và xa lắm! Cũng có nghĩa là…hy vọng còn lại sẽ rất mong manh, mong manh lắm!

Nghe Leaving On Jet Plane, tôi biết, mình đang tìm kiếm một thứ gì đó để nói giúp tôi cảm giác bây giờ. Vặn volume to hơn xíu, úp mặt vào gối êm, tôi để cho tiếng piano giọng hát nhẹ nhàng, chậm rãi của Emi len lỏi vào tai, rồi lan xuống tim, rung những dây nơ rôn nhỏ nhất, chạy thẳng đến mắt, cho khoả đi nổi nhớ….

Sáng mai thức dậy, mở mắt sẽ thấy ….anh đã đi cùng với chiếc máy bay rất nhanh và tôi chỉ còn một mình và cũng chỉ biết hy vọng!

 

Movie snap shot: Angels & Demons Tháng Sáu 4, 2009

Chuyên mục: Giải trí — bigboobear @ 4:29 chiều

Tôi đã từng tự hỏi: giữa thiên thần và quỷ dữ, đâu là sự khác biệt?

Khi tôi còn nhỏ, tôi từng nghe câu chuyện về Lucifer và Gabriel. Cả hai đều là những tổng lãnh thiên thần xuất sắc với quyền năng gần như tối thượng. Lucifer được xem là cánh tay trái của chúa trời còn Gabriel là cánh tay phải. Lúc bấy giờ vẫn chưa có khái niệm quỷ dữ, cho đến khi Lucifer nổi loạn, chống lại niềm tin tuyệt đối vào đấng quyền năng tối cao và đi theo một con đường khác. Lucifer từ đó được cho là khởi nguồn, là nguyên căn của lũ quỷ xấu xa.

Trở lại với câu hỏi trên, tôi lại tự hỏi: phải chăng quỷ dữ cũng xuất phát từ thiên thần? Sự khác biệt giữa hai danh xưng là 2 hình tượng: một với đôi cánh trắng muốt tượng trưng cho sự giải thoát, con một là hình tượng đỏ rực của hận thù và hoả ngục.

Đó là cách lý giải của tôi cho đến khi xem Angels & Demons.

Angles & Demons là một chuyển thể xuất sắc từ tác phẩm cùng tên của tác giả Dan Brow. Một câu chuyện mang màu sắc viễn tưởng tôn giáo. Trước khi tiến hành quay phim, đạo diễn Ron Howard đã gặp sự phản đối cực độ của nhà thờ Thiên Chúa Giáo, sự phản đối đến cực độ, dẫn đến kết quả là những cảnh quay trong nhà thờ đền phải được phục dựng. Nhà thờ đã cấm cảng đoàn làm phim bước chân vào các thánh đường Italia. Một phần vì lý do đó mà kinh phí làm phim được đội lên dữ dội. Nhưng khác với phim trước, khi phim được phát hành thì sự công kích của giáo hội nằm ở mức cầm chừng. Có 2 lý giải: 1 người ta sợ sự phản đối sẽ đẩy mạnh tính hiều kỳ, và càng khiến phim thành công, nguyên nhân thứ 2 có lẽ vì cách lý giải vấn đề có vẻ nhẹ nhàng hơn.

Một chuyến phiêu lưu vạch trần những âm mưu đen tối. Một thế lực chống lại nhà thờ có từ hàng ngàn năm trước bỗng nhiên nổi dậy, và bắt đầu gây hấn. Hội Illuminate, hội của các nhà khoa học, gọi là khai sáng, kẻ thù không đội trời chung nổi dậy bằng việc bắt 4 hồng y giáo chủ trong danh sách bầu chọn giáo hoàng hiện tại. Và Illuminate còn đưa ra thông điệp sẽ xoá sổ Vatican, thánh địa của những con chiên trong chớp mắt với chất phản vật chất, một loại thuốc nổ có sức công phá ghê gớm. Cuộc phiêu lưu cũng là trách nhiệm giải cứu được trao cho 2 nhân vật trung tâm giáo sư Landong và một tiến sỹ vật lý trẻ người Ý.

Nếu bạn thích thú khám phám những góc ngách bí mật, hay yêu thích lối kể chuyện ly kỳ và hấp dẫn thì đây là một phim đáng để xem. Từng tình tiết và chi tiết đều được biên tập một cách đúng đắn, không bị cắt cúp giữa chừng. thêm vào đó, phim cũng ít bị kiểm duyệt, nên mạch truyện trở nên xuyên suốt. Phải than phục tài nghệ của Ron, vì ông đã dùng trí nhớ của mình sau một lần trà trộn là du khách mà phác hoạ lại bên trong Vatican một cách tài tình. Những bức bích hoạ khổng lồ, những tác phẩm điêu khác tuyệt mỹ hay những con đường bí mật …dẫn khán giả đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

Tom Hanks có vẻ phù hợp với dạng nhân vật như Landong. Nét diễn xuất già dặn rât phù hợp với một nhà nghiên cứu. nhạc phim hài hoà với những khúc nhạc bán cổ điển kèm những khúc thánh ca làm phim càng trở nên hấp dẫn.

Tuy nhiên, với tôi, phim hấp dẫn ở chỗ, nó cho tôi một câu trả lời khá thuyết phục về thiên thần và ác quỷ. Điểm khác biệt duy nhất chính là ở cách nhìn nhận và thể hiện niềm tin. Niềm tin xác đáng và chân chính sẽ nâng con người ta thành thiên thần. Một niềm tin mù quán và thái quá dẫn ta đến với ác quỷ. Mọi khúc mắc của câu chuyện cũng xoay quanh tâm điểm đó. Niềm tin được thần thánh hoá một cách điên rồ đã gây ra những tai hoạ thảm khốc, được trả giá bằng mạng người. Những cái chết, những xác người đổ xuống cho một niềm tin.

Đó là tất cả tạo nên thiên thần hay ác quỷ. Niềm tin!

Tôi có nhớ đâu đó trong một số bài viết của mình, tôi nói mỗi cuốn phim là một bài học. Tôi học được những điều thú vị khi xem phim. Tôi học cách yêu đắm đuối trong Titanic, tôi học cách quên trong P.S I Love you, tôi học cách nâng nui hiện tại trong Messages In The Bottle và tôi học cách phải nhìn nhận đánh giá vấn đề từ bên trong ở Angel & Demons.

Kết thúc, giải toả nút thắt câu chuyện khiến người ta bang hoàng. Và chính lúc đó, người ta nhận ra rằng, có những sự thật không phải được nhìn thấy bằng mắt thường, và đôi khi nó không tự nhiên hiển hiện. Có những sự thật phải nhìn từ bên trong, phải tốn nhiều nước và máu đánh đổi để thấy. Không ai ngờ một giáo chủ thị thần, con nuôi thân cận của giáo hoàng là người ám sát và dựng nên câu chuyện Illuminate.

Tôi nghĩ, bộ phim khi công chiếu không gặp sự phản đố thẳng thắn và mạnh báo từ phía giáo hội cũng còn vì cách nhìn nhận đánh giá vấn đề tôn giáo rất khác. Tôi còn nhớ 2 câu nói: “ Loài người quá ngây ngô và ngây thơ khi dùng khoa học để chứng minh điều huyền diệu của chúa” và câu kết phim “ Ngài có tin rằng chính chúa đã gửi ngài đến đây”.  Điều đó lý giải, bộ phim không chỉ trích, mà đơn thuần chỉ muốn kể lại những câu chuyện được che đậy bên trong bởi con mắt trần tục của con người!

Một phim đáng để xem và cả để giải trí hoặc thưởng thức hay đơn giản là để sưu tầm!

Boo đánh giá: *****

Trang web chính thức của phim ở đây.

Trailer của phim ở đây.

 

Minutes with classic: Người Ở, Người Về – Thanh Lam Tháng Năm 23, 2009

Chuyên mục: Am nhac, Giải trí — bigboobear @ 6:42 chiều

Có một thời chiều mưa thì nghe Người Ở Người Về trong nhiều tâm thái và version khác nhau. Khi thì mỏng nhẹ, man mát như những cơn mưa sáng, lúc thì êm đềm khi mưa lăng tăng chạng vạng, lung lay lá me bay, có khi nghe khi xao xuyến còn đêm thì bão bùng, chỉ thấy lập loè cái vàng lạnh ngắt bên kia đường.

Vẫn day dứt và những ám ảnh triền miên về một thời thánh thót, khi trầm bổng, lúc bùng nổ của Thanh Lam và tiếng đàn mộc mạc không điêu luyện của Lê Minh Sơn.

Nhiều người thích version của Ngọc Khuê. Người ở, người về với Ngọc Khuê là một thử nghiệm dân ca đương đại. Hơi hướm nhạc thể nghiệm rất rõ ràng trong cách luyến láy, xử lý bài hát. Ở Ngọc Khuê không có cái chín chắn từng trải trong bài hát. Khi hát Người ở Người Về, Ngọc Khuê còn có cái non của độ từng trải, chưa đến được cái chín mùi của bài hát.

Có lẽ nghe Thanh Lam hát thì thấy hay hơn nhiều. Cái từng trải ở người phụ nữ vừa già dặn, vừa đanh đá, chua ngoa và đáo để, đã làm cho bài hát có nhiều thứ để nghe hơn chỉ là một bài hát dân ca đương đại. Thật ra, Người Ở Người Về với version của Thanh Lam thì nó lại trở thành một bản acoustic ballad pop. Lê Minh Sơn đệm đàn mộc với một lớp, không nhiều xảo thuật, lớp trên là giọng Thanh Lam không gào rú mang rợ, không căng tràn năng lượng mà rất cảm động.

Trong đó, Thanh Lam như thủ thỉ vào tai bạn câu chuyện về tình yêu, về nỗi khát khao yêu, về sự ràng buộc…và cả về một thời của những hy vọng mong manh. Nghe Thanh Lam hát Người Ở, Người Về trong những ngày mưa thì thật tuyệt.

Từng phím tơ rung lên theo điệu nhạc. Và câu chuyện tình yêu được kể thật nhẹ nhàng. Cái kết không có hậu.

“ Vui lên đi em, hát câu ca xưa….

Vẫn biết chia tay, nhưng trong lòng còn men say….”

Con người ai cũng vậy, gặp nhau bởi chữ duyên còn trói nhau thì bằng chữ nợ. Có phải khi gặp nhau mà chỉ có duyên chưa nợ thì sẽ chia tay? Hay vì một lời nguyền “quan họ không lấy nhau?”

Là cái cớ, mà cũng không phải là cớ!

Duyên và nợ.

Ai thích hoài niệm trong ngày mưa thì nghe Thanh Lam hát Người Ở Người Về, nức nở, và đồng cảm!

Những chỗ hát nhẹ nhàng rất tự nhiên như những nút thắt trong câu chuyện, giọng nức nở như kể về câu chuyện truân chuyên của chính mình, Thanh Lam bốc cháy mảnh liệt hơn hết không bằng giọng hát mà bằng cách xử lý tinh tế kinh nghiệm từng trải  cuộc sống, đem nó vào bài hát, gửi nó vào câu nhạc để biến nó thành câu chuyện của riêng mình! Những lận đận tình yêu như rải đều theo từng câu hát!

“Vui lên đi em….mà lòng vẫn muốn người ở người về”

Guitar thùng được chèn vào thích hợp trong đoạn giang tấu, rồi chợt lặng để vào phần điệp khúc lần 2. Người Ở Người Về của Thanh Lam thu hút người ta bằng cái chất mộc vốn có của ca khúc và bằng trải nghiệm cá nhân của ca sỹ. Người ta tìm thấy sự đồng cảm, cái rung động và cả những hoài niệm.

Nghe Người ở, người về trong một ngày mưa và lim dim mắt thả người theo những da diết thì thật tuyệt vời. Mưa là cái cớ, đôi khi chỉ cần một cái cớ chứ không hẳn vì mưa, để người ta nhớ về quá khứ rồi suy ngẫm, và Người Ở, Người Về của Lê Minh Sơn – Thanh Lam là một dẫn nhập tuyệt vời.

Đêm nay mưa..lại nghe Người Ở, Người Về…nghe bằng tâm thái bằng an và an phận vì biết rằng không nợ thì chẳng thể trói buộc lẫn nhau…nhưng “lòng vẫn muốn người ở, người…về!”

Nghe tại đây