Guest Wall 1: Thật Thà Gọi Tên Mùa Đông

Lời mở: Khi tôi bắt đầu viết series này, bạn bè, những người thân là những người đầu tiên đọc nó. Đôi khi họ bàn tán. Đôi khi họ mỉm cười và ủng hộ. Lý ra, đây sẽ là một kỳ mới trong series. Nhưng trong không khí mùa xuân, bạn tôi, ý là tôi đã nhờ, có đôi dòng. Tôi mạn phép đăng như một phần rất đặc biệt dành cho người đã đọc Gay Mập từ những  kỳ đầu tiên.

————————————-

Thật thà gọi tên mùa đông

Gió đông ùa về trên những cánh đồng xa xăm mà mới nghe đã thấy mùi cỏ mới xén hăng hắc, nồng trên mũi. Dù đông còn đó chưa đủ làm lạnh thịt da thì xuân đã gõ cửa tự bao giờ. Tự lúc nào, khi chưa kịp để mắt mình đẫm một màu xanh cỏ úa, thì những chồi xanh đã thi nhau nẩy mầm, vui tươi, lặng lẽ. Những ngày đông đã bước đi, không để lại một dấu vết.

Những mùa đông thường nhắc nhớ nhiều kỷ niệm. Như người ta nói, mùa đông không biết hát tình ca, không biết yêu. Chai lỳ và vô cảm, mùa đông chạm những ngón tay thô ráp, toát lạnh lên những cảm xúc. Tuổi 17, thèm đến mù quáng một cái nắm tay ấm áp, một tình cảm chân thành để huyễn hoặc và mộng tưởng. Để tuổi 20, tự bao giờ  đối mặt với gió bấc mùa đông trở thành một trò chơi, cứ cào xé những mảnh ký ức ngược xuôi.

Những bản tình ca trở nên ý nghĩa lạ, bởi chính mùa đông làm nỗi buồn sâu thêm một ít. Những buổi tối mùa đông khi không gian đột nhiên im ắng. Bất ngờ, ta vội vàng cất tiếng hát về một mùa ấm áp mà chính ta cũng chẳng bao giờ mơ nổi, nghe bản thân cách lìa với thế giới một khoảng cách vô hình, khó tả. Thì thầm một bài ca tiếng Pháp nào đó, nghe tuyết rơi đầy trên phố, họ sẽ thấm thía nỗi lòng của Salvatore Aldamo khi cất tiếng hát về một Tomber la neige đầy tiếc nuối.

Nhưng mùa đông sẽ qua. Những người mạnh mẽ sẽ tìm thấy một điểm dừng cho mùa đông tuyết trắng đầy ám ảnh. Họ tìm trong tuyết, họ chạy thật nhanh, mặc áo thật ấm. Bởi họ biết mình xứng đáng được điên cuồng, được cô đơn trong bão tố để tìm một vị trí trong trái tim của những người đàn ông xứng đáng.

Những người phụ nữ khác sẽ vùi mình trong cái chăn ấm áp của những căn nhà quá kiên cố, trong mối quan hệ mà họ không có vị trí trong trái tim của những nửa kia, để rồi vô tâm với cảm xúc của chính mình như một mùa đông bên cạnh.

Đôi khi ta thấy những chồi xanh đã thi nhau nẩy mầm, vui tươi, lặng lẽ, hãy thành thật nói rằng mùa đông đã đi qua, không để lại một dấu vết. Hãy mỉm cười gọi tên những nỗi buồn, một lần cuối!

Bạn  Thân  tặng Gay Mập trong những ngày xuân gõ cửa.