You are currently browsing the monthly archive for Tháng Mười 2009.

Tôi đã từng nghĩ mình nên viết một cuốn truyện hay một tập phim về tình cảm của mình dành cho ai đó. Tôi cũng đã từng nghĩ rằng mình đã thật sự rung động và yêu ai đó. Hoặc tất cả những suy nghĩ trên của tôi đều sai. Và tôi tự nhủ : “Mình cũng đâu cần đến 500 ngày để bắt đầu nhận ra mọi thứ nhỉ?”. Và tôi đã nghĩ về tình yêu, về câu chuyện của mình, về mọi thứ trong suốt một năm qua, sau khi đã xem xong 500 Days Of Summer.

Bộ phim, theo tôi là được làm một cách đầy dụng ý và rất cá nhân, như chính cái cách mà đạo điễn đã mở đầu tập phim. Rất cá nhân, và không hề hư cấu khi nó vô tình kể đúng những trường hợp của chúng tôi. Rất nhẹ nhàng, phim như những dòng nhật ký của Tom về cô gái Summer trên nền nhạc của The Smiths.

Dụng ý của tác giả lộ rõ khi đặt tên phim và nhân vật một cách rất khéo léo. 500 Days Of Summer, có thể hiểu là 500 ngày cùng Summer, khi toàn bộ 2 tiếng đồng hồ hơn phim là những khoảng khác, những cảm xúc được biểu đạt dưới nhiều hình thái khác nhau, về chuyện tình của anh chàng Tom người luôn lãng mạng với cô nàng Summer kỳ lạ. Cô đã nói với Tom rằng cô không tìm kiếm bất kỳ mối quan hệ nghiêm túc nào, trong khi chính cô lại mong muốn tìm kiếm sự vững chãi trong tình cảm. Tom ở một thái cực khác, đơn giản hơn, anh tin vào bất kỳ điều gì Summer nói.

Có cá nhân và đặc biệt không khi chuyện của tôi cũng bắt đầu vào mùa hè, và Tom gặp Summer cũng vào những ngày hè đổ lửa?

Tôi thích cái cách mà đạo diễn của 500 Days Of Summer kể chuyện. Trong những thước phim ấy, người ta tìm thấy những cảm xúc rất chân thật của một thứ mà con người ta gọi là tình yêu. Không quy tắc, giống như cách kể đi từ ngày 489 đến ngày 1 rồi lai nhảy cóc sang ngày thứ 50 của câu chuyện vậy. Bạn xâu chuỗi câu chuyện bằng những trải nghiệm thực của bản than rồi để trải nghiệm ấy vào câu chuyện.

Trong 500 Days Of Summer tình yêu được biểu đạt bằng tát cả: từ lâng lâng say đắm của những ngày mới yêu, từ yêu nhau chỉ vì yêu nhau cho đến cảm giác yêu quá hóa hận thù. Anh chàng Tom bất mãn với toàn thế giới chỉ vì người Summer chọn là một gã cô vô tình gặp trong một quán ăn, chứ không phải anh, người đã phá bỏ những lớp vỏ bọc rắc rối bên ngoài, người lần đầu tiên tiến vào thế giới bên trong của cô một cách tự nhiên nhất.

Tom hận Summer sâu sắc để rồi cuối cùng anh nhận ra mình đã bỏ lỡ rất nhiều thứ xung quanh. Anh bắt đầu tìm lại cho đến một ngày nọ, Họ lại vô tình gặp nhau nơi cái góc quen thuộc, và Summer cho anh biết rằng không có định mệnh nào sắp đặt sẵn, anh phải nắm bắt và chú ý đến thực tại mình đang có, Có phải vì thế, mà đạo diễn để một cái kết rất hay khi Tom tiếp tục với một cô gái tên Autumn và kết phim với ngày đầu tiên?

Bạn biết không, khi bạn đang say sưa với cái nắng chói chang của mùa hạ và chợt tỉnh dậy khi con nắng vừa tắt thì hiếm ai để ý rằng gió thu cũng đã kịp về. Đôi khi, bạn cần nhận ra rằng, nếu không thể bắt được nắng hé, thì hãy bắt đầu chú ý đến gió thu, đến một cách bất ngờ.

Mọi thứ bắt đầu từ sự tình cờ. Và tác giả lẫn đạo diễn đã cho khán giả một bất ngờ nho nhỏ> Đấy, qua hạ rồi lại đến thu, nếu bạn kịp chú ý.

Bây giờ thì tôi hiều là vì sao tôi chưa thể quên. Chúng tôi cũng bắt đầu từ những ngày hè, và cả hai cũng không tìm kiếm những cảm giác của hẹn hò nghiêm túc. Có điều tôi chưa trải hết 500 ngày hè như Tom. Tôi chỉ mới nhớ, thương và mong mỏi gặp. Có lẽ tôi còn 200 ngày nữa để đi hết quãng đường này.

Thêm một chi tiết nhỏ, nếu bạn đế ý, thì 500 ngày là một vòng vừa đủ từ mùa xuân rồi hạ, rồi thu, rồi lại hạ và vừa kịp bắt đầu một mùa thu mới khi Tom quyết định nắm bắt cơ hội cùng Tom trong một buổi sáng không gì đặc biệt.

Nếu bạn đã trải qua cảm giác yêu, thì 500 Days Of Summer sẽ là cuốn nhật ký để bạn chợt nhớ về một tình yêu nho nhỏ nào đó. Nếu bạn muốn tìm hiểu cảm giác yêu, 500 Days Of Summer là minh chứng lý thú. Phim hay không vì cốt truyện mà vì cách kể cũng như cách dàn dựng và thể hiện cảm xúc. Cũng không quên nhắc đến yếu tố chơi chữ trong phim.

Một phim đáng ghi nhớ trong năm nay.

Boo đánh giá: ****

Xem trailer click vào đây

Nghe nhạc phim click vào đây

Tôi đã tự hỏi suốt con đường dài, băng qua những con đường gió của mùa đông Sài Gòn. Tối nay, nếu không phải là Mozart, là Bach, hay Sebatian hay giọng hát nhẹ nhàng của Mỹ Linh thì điều gì đã thôi thúc tôi rời khỏi văn phòng lúc 7h, lượng vòng vèo qua những con phố hắt hiu đèn vàng hắt hiu?

Là cái lạnh bất ngờ của thành phố quanh năm nắng nóng, là cái cảm giác nhơ nhớ một chút quen thuộc, như cơn say thuốc. Những thứ cảm xúc kỳ lạ thôi thúc tôi đeo tai nghe và tải toàn bộ album CHAT VỚI MOZART. Và thế là rong rủi khắp các cung đường.

Nhạc của Mozart, của Bach lại có thể hòa với gió một cách kỳ lạ. Bạn chạy dọc đại lộ ĐÔNG TÂY vàng hắt hiu, để gió cứ mặc sức thổi, để hơi lạnh thấm dần qua từng lớp áo. Còn giọng hát ngọt ngào của Mỹ Linh cùng với âm thanh véo von của dàn nhạc dây cứ thể thẩm thấu qua tầng tầng lớp màng nhỉ, đi sâu vào bên trong từng nơ rôn não, rồi nhẹ nhàng cất hết những suy nghĩ trong đầu. Bạn chỉ muốn nhắm mắt mà chạy, vì chỉ có bạn trên con đường trắng xóa. Những tưởng tượng cứ thế lởn vởn, một cách đáng yêu trong đầu bạn.

Không bàn đến các yêu tố như lời bài hát có phù hợp với ý nghĩa bài nhạc ban đầu, nhưng phải nói mình thật sự bị cuốn vào cái ý tưởng này của Mỹ Linh. Nhớ lúc mới ra đời, album này cũng nhận được nhiều lời phê bình tích cực. Lấy hình ảnh hòa quyện giữa hiện đại và cổ điển, đĩa nhạc này mang lại cho người nghe một cảm giác rất thoải mái.

Dòng classic pop nói chung, nếu chọn lựa kỹ thì nghe cực kỳ thư giãn. Album có những lúc hòa âm đẩy lên những nốt cao vẫn không có cảm giác rợn tóc gáy hay ảo não mà ngược lại, nó trong veo như giọt sương trên chiếc lá, hay như mặt nước căng tràn xanh mát. Những âm thanh của bộ gõ đương đại lồng ghép vào những âm thanh cao của bộ dây truyền thống cho một cảm giác âm nhạc khác. Người nghe cứ lâng lâng theo từng điệu nhạc.

Nghe CHAT VỚI MOZART khi đi long vòng Sài Gòn, mà còn nghe trúng ngay bài Sớm Nay Mùa Xuân, thì hay suy nghĩ lung tung. Vậy mà cũng gần một năm hơn rồi đó chứ. Mình đã chờ ai lâu đến thế, và cũng mấy lần tự hỏi mục đích của cả một quá trình chờ đợi này là gì. Nếu đã biết trước là vô vọng thì chờ để làm gì và nghe những câu này thì thấy khác:

“Niềm vui không thể có, nếu trong lòng không thương nhớ, nếu không biết mong chờ. Sẽ sang một ngày đầy nắng!”

Thế thì vẫn chờ, chờ cho đến khi qua hết mùa đông, vì mùa xuân đến khẽ khàng như cái lạnh chợt thay ánh nắng ấm áp. Chờ và chờ đến khi nào thì chưa biết.

Chỉ biết, sẽ chờ cho đến khi: “Sáng nay, mát lạnh mùa xuân, và giây phút chờ đợi đó mắt ai trong ngời niềm vui”.

Vậy là vẫn sẽ đợi, đúng không. Cả những con đường, những góc nhỏ nhoi, từng hàng cây, từng con phố…vì rồi sớm xuân cũng sẽ về từ khi đêm cuối đông!

Tôi thích nghe nhạc Phạm Duy. Có thể vì cái tính hoài cổ mà tôi thích thứ nhạc rất dịu dàng, hay vì Phạm Duy vẽ nên những câu chuyện tình rất nhẹ nhàng, lãng mạng của một thời bằng những nốt nhạc vàng son. Cái thứ nhạc classic pop dìu dặt mà nghe vào những buổi tối se se lành lạnh thì càng tuyệt.

Hôm nay nghe Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên của Phạm Duy trong một đêm trời nhiều mây. Ngồi tựa cửa, đón giá và bật nhạc nghe. Album gồm 10 bài hát, đọc tên một vài bài quen, một vài bài chưa nghe bao giờ. Thế là bắt đầu khám phá. Không nghe bằng thứ tự từ 1 – 10. Mà đảo lộn, bắt đầu nghe từ bài số 10, bài hát chủ đề: Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên.

Những khung nhạc nhẹ nhàng cứ thế dắt díu nhau rót vào tai những lời nỉ non trên nền dàn nhạc cổ điển. Tiếng Piano trong vắt, tiếng véo von của đàn vĩ cầm, tiếng guitar dìu dặt. Giọng của Duy Quang ngân nga những nốt cao, nốt trầm, uống éo theo từng cung bậc của cảm xúc. Miệng cũng lẩm bẩm hát theo “ 5 năm rồi không gặp, 10 năm mất nhau chăng, có mất hay không…?”

Lúc nào cũng tự hỏi tại sao Phạm Duy có thể viết những khuôn nhạc có thể rung động trái tim của biết bao nhiêu người đến thế. Những chuyện tình được thêu dệt bằng nhạc của ông hiếm có bài vui, đa số là những bản tình ca buồn. Bản Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên cũng thế. Hay bài Hoa Rụng Ven Sông cũng thế. Những tình yêu không trọn vẹn, những cảm xúc rối rắm được diễn tả sao mà đơn giản thế. Nỗi đau buồn có được nhẽ thênh đến thế không? Mười ca khúc được hoà âm rất có chiều sâu.

Từng bài đều là một tác phẩm nghệ thuật thật sự, nó gợi lên không gian hoài cổ bằng những piano, bằng sáo flute. Ca sỹ…có lẽ vẫn chưa chuyển tải hết cái thần của nhạc. Một số bài như: Tóc Mai Sợi Vắn Sợi Dài, hay Khi Em Hai Mươi…. Vẫn thích nghe bản phối và giọng ca sỹ hải ngoại hơn.

Tuy nhiên, album có được sự hài hoà, tức giọng ca, hoà âm có cùng một điểm chung. Những bài mà có lẽ được tua đi, tua lại nhiều lần sẽ là: Hoa Rụng Ven Sông với sự kết hợp rất ăn rơ, rất ngọt của Thanh Thuý và Đức Tuấn, Tình Vờ với một chúc classic jazz thích hợp nghe trong đêm với một ít vang đỏ với giọng phiêu Tấn Sơn, một chút nhẹ nhàng với Khối Tình Trương Chi qua giọng rất mượt của Tấn Minh và Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên nhẹ nhàng những hồi ức qua giọng ca của Duy Quang. Nét hoà âm ở đĩa này vẫn gợi nhớ đến cách trình bày của một số ca sỹ Hải Ngoại. Tấn Sơn và Minh Quân với cách nhã chữ, lấy hơi ngợi nhớ đến Trần Thái Hoà nhưng ở tone cao hơn.

Đây có lẽ là đĩa nhạc đáng nghe nhất trong tháng 10, với sự đầu tư đúng mực và nghiêm túc. Hoà âm, ca sỹ đều có đẳng cấp, và âm nhạc thì…không có gì bàn cãi. Bạn sẽ thấy một chút quá khứ thông qua bỉa với màu vàng cam một thời.

Một đĩa đáng nghe trong những đêm cuối tuần se lạnh.

Đánh giá của boo: ****

Bài đáng nghe: Hoa Rụng Ven Sông, Khối Tình Trương Chi, Tình Vờ, Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên.

Để nghe trọn vẹn album click vào đây