Một đêm nọ, có người vén lớp sương mờ ảo bao quanh khu vườn đêm tĩnh mịch và mở cửa bước vào bên trong. Anh ta nghe thấy tiếng gió vi vu bên tai. Những trái lan chuông đỏng đảnh khẽ gõ tong tanh những thanh âm trong trẻo của pha lê hay sươn khuya chớm đậu nơi vạt cánh. Bầy đom đóm thắp sáng bầu trời khuya bằng thứ ánh sáng xanh mờ ảo.
Khu vườn nằm yên ngủ kỹ. Lớp cây thân gai cũng rũ mình. Cả lớp cỏ xanh mượt.
Anh bước khe khẽ. Rất khẽ để không lay động giấc của cả khu vườn.
Anh thích thú ngằm nhìn khu vườn bí ẩn với lớp sương phủ mờ mờ trong bóng tối lập loè. Cái khoáng đãng của khu vườn hay nét hoang dại chưa được khám phá là cái lôi kéo anh, con người ưa phiêu lưu và mạo hiểm. Anh vẫn thích khu vườn dưới ánh sáng ban mai. Nhưng những hàng tường xuân xanh ngắt với những đoá vô thường rực rỡ lại giương gai sắc nhọn khiến cho biết bao người đã phải chùn bước. Anh không ngại chông gai, nhưng đã mỏi mệt.
Anh thích cái không khí vườn đêm.
Không quá thanh thoát, không quá uỷ mị mà vừa đủ lãng mạng để anh có thể vừa nghĩ ngơi, vừa khám phá! Anh thích nằm thật yên tĩnh trên thảm cò mượt ướt sương, cho cái lạnh lan toả theo cỏ mà ra khắp cơ thể. Anh thích thú với mùi nồng đất cỏ đòng đưa trên sóng mũi. Anh yêu ánh sáng lập loè của những con đom đóm.
Không rõ ràng và mờ mịch.
Không suy tính và hoàn toàn ngẫu nhiên.
Anh có thể mở cửa cánh vườn khép hờ như thể chờ đợi một vị khách đã thân quen lắm. Vị khách đã biết rõ khu vườn mà vẫn còn cảm thấy muốn khám phá. Những thanh âm du dương của hoa lan chuông, những giọng ríu rít của gió, hay cái phất phơ của cây liễu rũ là cách mà vườn vui sướng đón chân người bạn lâu ngày, một nửa hoà hợp mà trên thế gian ai cũng cần phải có.
Vườn như ẩn, như hiện dưới ánh trăng tròn vầng một nửa. Vườn đêm.
Vườn như thì thầm bên tai anh những câu chuyện, thôi thúc anh kiếm tiềm bằng mùi hương thiên tuế. Hay hát cho anh nghe khúc ca thanh bình, thanh khiết bằng ngọt ngào hương ngọc lan. Vườn trắng muốt như lan. Vườn trong xanh như mắt hồ khuya, không gợn sóng, không tiếng cồn trùng réo rắt.
Vườn tồn tại, chiếm vị trí độc tôn khi đêm đã đi vào sâu thăm thẳm. Vườn bí ẩn một cách nhẹ nhàng và quyến rũ khi chỉ hé có một nửa cửa. Không ồn ào như mảng sáng tối bên ngoài đô thị. Không quá âm u như ngọn núi phía xa xa. Anh đã qua mảng sáng tối, rồi anh lại về với núi, khi bình minh ló dạng. Cái u uất, cái quyến rũ của vườn như tan cùng sương sớm. Vườn uể oải thức giấc trong cái lạnh buốt của gió đánh tan lớp sương mỏng. Trên cỏ còn vươn chút nồng nàn. Và rồi sẽ chỉ là những dấu chân…rất mềm và rất nhạt trên một chút đất đen nơi phía cửa.
Vườn sáng bừng, xanh xao và trống trãi!


