You are currently browsing the monthly archive for Tháng Năm 2009.
Có một thời chiều mưa thì nghe Người Ở Người Về trong nhiều tâm thái và version khác nhau. Khi thì mỏng nhẹ, man mát như những cơn mưa sáng, lúc thì êm đềm khi mưa lăng tăng chạng vạng, lung lay lá me bay, có khi nghe khi xao xuyến còn đêm thì bão bùng, chỉ thấy lập loè cái vàng lạnh ngắt bên kia đường.
Vẫn day dứt và những ám ảnh triền miên về một thời thánh thót, khi trầm bổng, lúc bùng nổ của Thanh Lam và tiếng đàn mộc mạc không điêu luyện của Lê Minh Sơn.
Nhiều người thích version của Ngọc Khuê. Người ở, người về với Ngọc Khuê là một thử nghiệm dân ca đương đại. Hơi hướm nhạc thể nghiệm rất rõ ràng trong cách luyến láy, xử lý bài hát. Ở Ngọc Khuê không có cái chín chắn từng trải trong bài hát. Khi hát Người ở Người Về, Ngọc Khuê còn có cái non của độ từng trải, chưa đến được cái chín mùi của bài hát.
Có lẽ nghe Thanh Lam hát thì thấy hay hơn nhiều. Cái từng trải ở người phụ nữ vừa già dặn, vừa đanh đá, chua ngoa và đáo để, đã làm cho bài hát có nhiều thứ để nghe hơn chỉ là một bài hát dân ca đương đại. Thật ra, Người Ở Người Về với version của Thanh Lam thì nó lại trở thành một bản acoustic ballad pop. Lê Minh Sơn đệm đàn mộc với một lớp, không nhiều xảo thuật, lớp trên là giọng Thanh Lam không gào rú mang rợ, không căng tràn năng lượng mà rất cảm động.
Trong đó, Thanh Lam như thủ thỉ vào tai bạn câu chuyện về tình yêu, về nỗi khát khao yêu, về sự ràng buộc…và cả về một thời của những hy vọng mong manh. Nghe Thanh Lam hát Người Ở, Người Về trong những ngày mưa thì thật tuyệt.
Từng phím tơ rung lên theo điệu nhạc. Và câu chuyện tình yêu được kể thật nhẹ nhàng. Cái kết không có hậu.
“ Vui lên đi em, hát câu ca xưa….
Vẫn biết chia tay, nhưng trong lòng còn men say….”
Con người ai cũng vậy, gặp nhau bởi chữ duyên còn trói nhau thì bằng chữ nợ. Có phải khi gặp nhau mà chỉ có duyên chưa nợ thì sẽ chia tay? Hay vì một lời nguyền “quan họ không lấy nhau?”
Là cái cớ, mà cũng không phải là cớ!
Duyên và nợ.
Ai thích hoài niệm trong ngày mưa thì nghe Thanh Lam hát Người Ở Người Về, nức nở, và đồng cảm!
Những chỗ hát nhẹ nhàng rất tự nhiên như những nút thắt trong câu chuyện, giọng nức nở như kể về câu chuyện truân chuyên của chính mình, Thanh Lam bốc cháy mảnh liệt hơn hết không bằng giọng hát mà bằng cách xử lý tinh tế kinh nghiệm từng trải cuộc sống, đem nó vào bài hát, gửi nó vào câu nhạc để biến nó thành câu chuyện của riêng mình! Những lận đận tình yêu như rải đều theo từng câu hát!
“Vui lên đi em….mà lòng vẫn muốn người ở người về”
Guitar thùng được chèn vào thích hợp trong đoạn giang tấu, rồi chợt lặng để vào phần điệp khúc lần 2. Người Ở Người Về của Thanh Lam thu hút người ta bằng cái chất mộc vốn có của ca khúc và bằng trải nghiệm cá nhân của ca sỹ. Người ta tìm thấy sự đồng cảm, cái rung động và cả những hoài niệm.
Nghe Người ở, người về trong một ngày mưa và lim dim mắt thả người theo những da diết thì thật tuyệt vời. Mưa là cái cớ, đôi khi chỉ cần một cái cớ chứ không hẳn vì mưa, để người ta nhớ về quá khứ rồi suy ngẫm, và Người Ở, Người Về của Lê Minh Sơn – Thanh Lam là một dẫn nhập tuyệt vời.
Đêm nay mưa..lại nghe Người Ở, Người Về…nghe bằng tâm thái bằng an và an phận vì biết rằng không nợ thì chẳng thể trói buộc lẫn nhau…nhưng “lòng vẫn muốn người ở, người…về!”
Nghe đến Portrait 17 của Hiền Thục đã lâu, và cũng rất mong chờ. Chưa biết chất lượng đĩa thế nào, nhưng chỉ cần thấy concept bìa thôi thì đã đủ thích thú và muốn mày mò rồi. Nghe Hiền Thục thì nên chọn lọc, cô ca sỹ có chất giọng trong, mộc và chưa thật sự nổi bật làm dĩa cũng thất thường như cái tính con gái. Có đĩa của Thục nghe rất chững chạc như “Mộc” có đĩa làm quá tay đâm ra teen không đúng chất, với một số cá nhân, như tôi, thì không chấp nhận. Nên khi nghe Portrait 17 cũng hồi hộp. Ngay khi tiếng Piano nhẹ nhàng của ca khúc Có Còn Bao Ngày ngân nga trong sáng thì quyết định ngã người ra ghế đệm êm đềm và chỉnh âm lượng cân bằng để thư giãn. Một đĩa đánh dấu sự trưởng thành có lẽ là một dấu son rất đáng nhớ của Hiền Thục.
Ekíp Hiền Thục, Thanh Phương đã trả nhạc Trịnh Công Sơn về đúng chân giá trị của nó. Mộc mạc, dung dị mà sâu sắc. Không phô trương, không lên gân và cũng không đập phá một cách thô bạo như một đàn chị trước đây đã làm, Thanh Phương làm mới nhạc Trịnh Công Sơn bằng những tác phẩm lạ. Còn Hiền Thục, thì làm mới thứ âm nhạc của suy tư bằng sự tươi mới và trong trẻo của giọng hát. Ngôn ngữ âm nhạc mang tính nhất quán cao đã đưa đĩa Portrait 17 lên một trong đĩa nhạc có đẳng cấp trong năm nay. Vẫn tươi trẻ, mà sâu lắng lắm. 
Cái chất acoustic, pop ballad nhẹ nhàng thư thái là ý tưởng chung, chủ đạo của đĩa này. Mà chính cái chất acoustic lại hợp với thứ nhạc trầm mạc, đấy suy tư như Trịnh. Và hình như nó cũng hợp với giọng trong trèo của Thục. Nó không khiến Thục phải gồng gánh để phô giọng. Nó giúp Hiền Thục che đi một số khiếm khuyết về âm vực, hơi… Việc xử lý những chỗ luyến láy trong đĩa này lại làm người ta dễ liên tưởng đến một Thu Phương nhưng giọng thì mỏng hơn. Portrai 17 là một đĩa sang và tương đối dễ nghe. Bạn sẽ không phải gồng mình mà nghe nhạc, chỉ cần thả lỏng người và hoàn toàn thư giãn.
Một đĩa khá hay và đều tay.
Nếu bạn thích một không khí thư thái, thì đây là một đĩa đáng nghe. Không uỷ mị, không quá vồn vã tươi vui. Một cách giải trí…nói theo cách của nhiều người là sang! Nếu bạn đi tìm một hit thật sự nổi bật trong đĩa này thì thật vô vọng. Bời tất cả các track trong này đều ngang ngang. Track khác biệt nhất là bonus Níu tay nghìn trùng. Chất nhạc giống lounge và chill out nhưng vẫn là ballad. Thanh Phương để nền là Hoa Xuân Ca với giọng ma mị của Tùng Dương để dẫn dắt bài hát. Cũng hay, vì ý nhạc cũng huyền ảo như một câu chuyện cổ tích. Giọng Thục và Dương rất quyện và hợp, một bản phối nổi trội.
Một đĩa thật sự khác biệt và nên có.
Boo đánh giá: ***1/2
Nổi bật: Níu Tay Nghìn Trùng
Nghe trọn vẹn album bấm vào đây.

Phản hồi gần đây