1. ” Chàng hoàng tử sẽ đến đặt chiếc hôn nồng thắm lên môi nàng công chúa dưới bảy sắc cầu vòng. Và họ sẽ hạnh phúc sống với nhau đến trọn đời!”.
Nó gấp cuốn truyện cổ tích đang đọc nhìn ra ô cửa sổ. Trời vẫn còn âm u. Hình như trời muốn mưa. Chắc mưa sẽ lớn. Nó ngồi tầng ngần nhìn trời. Hôm nay nó có hẹn với anh Lâm. Nó thở dài ngao ngán, Thời tiết ơi là thời tiết. Đúng cái ngày mà nó muốn đi chơi…. Chán thế không biết! Rồi nó tựa vào cái lang cang, phóng tầm mắt ra khỏi cái đám trầu bà dường như cố xanh hơn đón lấy cái nắng hắt héo của một ngày âm u. Nó nhìn trời xa xăm, mây cứ vô tư vần vũ trên cao. Chợt nó nghĩ, không biết có hoàng tử hay công chúa sống như câu chuyện cổ tích kia không nhỉ?
Phải có chứ! Phải có thì người ta mới có thể viết thành một câu chuyện hay đến thế. Nó mơ màng. Nó là vậy đó, lúc nào cũng bị những cái kết rất đẹp trong những câu chuyện cổ tích mê hoặc. Nó nghe những câu truyện này từ hồi còn bé tí xíu. Cái thế giới của những câu truyện mới đẹp làm sao. Cái kết nào cũng là “họ sống bên nhau hạnh phúc đến hết đời!”. Cái kết mà con Anh bạn nó nói sẽ chẳng bao giờ xảy ra trong cái thế giới thật này. Cái Anh cứ cố nhét vào đầu nó những ý nghĩ hết sức thực tế kiểu như ” này đừng có mà mơ một chàng bạch mã hoàng tử cởi tuấn mã tới rồi hun mày một phát nhá! Thời buổi này chúng nó có mà chết trên đường nếu cỡi ngựa! Có mơ thì cũng mơ thật một tí, @ hay dylan chẳng hạn!”
Nó cứ miên man suy nghĩ. Một vài hạt mưa lách tách đã bắt đầu nhún nhảy từ trời trên những lá trầu bà xanh ngắt. Nó vẫn đứng ngó trời, thơ thẩn. Hiếm khi nào ở thành phố mà nó có thể hứng từng hạt mưa để chúng húng hắn trên gương mặt mình như hôm nay.
Hôm nay trời dữ dằn lắm. Mưa hối hả. Gió giật từng cơn rất mạnh. Nó đã vào nhà, ngồi trên cái ghế vàng mềm co ro trong cái chăn mà vẫn cảm thấy run run trong từng cơn gió giật. Thi thoảng nó ngó cái đồng hồ. Cây kim cứ nhích từng chút, từng chút một. Nó nôn nao lắm. Không biết trời có tạnh mưa trước tám giờ không nữa. Lòng nó bồn chồn.
7h00
Rồi 7h10
….7h30….
Thời gian cứ chầm chậm mà trôi. Khi người ta chờ một ai đó thì một giây cứ kéo dài như một giờ. Lòng nó cứ nôn nao. Không phải là lần đầu nhưng hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt. Nó nghĩ trong đầu, hôm nay nó sẽ hôn anh một nụ hôn đặc biệt.
Nó hồi hộp quá. Cái kim đồng hồ cứ nhích chậm chạm từng chút. Nó thay bộ đồ, rồi ra đứng ngoài ban công. Nó vẫn hay đợi anh bằng cách đó. Đứng đấy, và nhìn qua cây cột đèn cũ bên đường.
Đã quá giờ hẹn 20p. Nó nôn nao, nó lấy điện thoại gọi cho anh, giọng anh vẫn bình thản: ” anh bị xì lốp xe, em đợi anh một tí nha, anh chạy ù một cái là tới ngay mà!” Nó càng lo lắng hơn….
Nó lơ đễnh khỏi cái cây cột đèn trong một thoáng cho đến khi tiếng còi từ chiếc Viva đời đầu của anh nhắc nó anh đã đến. Nó ù chạy xuống, chừng một hay hai phút gì đó là nó đã đứng trước mặt anh. Nó miễn cười tươi rói. Anh cười một nụ cười rất lạ. Anh nói anh có chuyện muốn nói với nó.
Lại khiến nó hồi hộp, anh lúc nào cũng khiến nó hồi hộp. Anh bảo cứ lên xe rồi anh sẽ nói cho nó biết điều bí mật. Nó mơ màng đến một buổi tối kỷ niệm lãng mạng dưới ánh nến, ở nhà anh, hay ít ra cũng là ở một quán cà phê piano nào đấy. Và nó hoàn toàn bất ngờ đến sững sờ khi anh đặt bàn tay chai sạm của mình lên tay nó và nói bằng một giọng nghiêm trọng:
- Anh có một sự thật cần nói với em, em à …..
2. Trước khi chạy qua đón nó, anh đã suy nghĩ rất nhiều. Anh nghĩ nó sẽ khóc. Anh nghĩ nó sẽ khá sốc khi nghe anh nói. Anh cũng bối rối lắm. Anh cũng đắn đo, nhưng anh nghĩ nó cần phải biết. Anh không có quyền dấu nó.
Anh nói sự thật mà không dám nhìn mặt nó. Anh sợ những giọt long lanh như sương sẽ làm anh nao núng không kể nốt phần còn giấu kín trong lòng anh.
Buổi tối ấy diễn ra trong im lặng. Nhưng không có nước mắt. Nó không buồn, nó vẫn cười nói với anh như anh chưa từng nói gì với nó. Trên đường về, nó ôm anh thật chặt, nó nói khẽ với anh
- Anh có biết hôm nay là ngày gì không?
- Là ngày gì vậy bé? – anh ngạc nhiên hỏi nó.
Nó khúc khích: ” là ngày kỉ niệm 2 tuần mình quen nhau. Anh không nhớ gì hết trơn!”
Anh cười khi khì, rồi đưa nó đi thêm một vòng Sài Gòn nữa. Đêm ấy không mưa, chỉ còn chút gió lạnh khẽ hất tung mái tóc ngăn ngắn ngộ nghĩnh của nó. Ngồi sau xe anh, nó khẽ nhắm mắt. Anh không biết lòng nó nặng như thanh chì chìm trong nước, vậy mà nó vẫn chưa oà khóc.
Đêm Sài Gòn bỗng một giây vắng lặng với nó đến ghê sợ. Nó không phân định cái cảm giác này. Mọi thứ đều được ém lại như một trái pháo chục chờ sẽ nổ bùm khi nó một mình.
Bỗng nó ôm anh chặt hơn. Dụi cái đầu vào lưng anh như con mèo dụi mặt vào bàn tay chủ nó, nó nói nhẹ nhàng qua tai anh: ” Mình sẽ cố thế này anh nhé! Em không cần biết chuyện quá khứ! Em biết mình đang yêu nhau!”
Anh vẫn chưa trả lời nó. Anh chỉ ừ. Nó biết trong lòng anh cũng nặng trĩu giống nó.
Vẫn vòng tay ôm eo an như không muốn rời, nó nói:” Mình sẽ làm ngày kỉ niệm mỗi tuần anh nhé! Mỗi tuần một ngày đặc biệt!”
Anh đưa tay ra sau, xoa xoa mái tóc vốn đã bù xù của nó. ” Mỗi tuần kỉ niệm một lần hả em? Sao anh kham nổi hả cưng?”
Anh cũng thoáng nghe một chút nhói vì cái ngây ngô của nó. Nó ngây ngô không biết, hay chính nó đang giả vờ như không biết. Dù thế nào đi nữa nếu nó đau khổ, anh cũng cảm thấy mình có lỗi.
Cái xe dừng trước ngõ vắng quen thuộc của nhà nó, nơi lầu hai có dàn trầu bà lúc nào cũng xanh biếc. Nó bước tới trước cửa mà tay anh vẫn chưa buông. Nó nhìn anh quyến luyến. Anh kéo nó về phía mình, vội vàng anh hôn lên môi nó chiếc hôn đầu tiên, rồi chợt buông như sợ ai đó phát hiện. Nụ hôn mà nó nghĩ nó sẽ dành cho anh trong buổi tối đặc biệt này, chỉ diễn ra trong có vài giây ngắn ngũi.
” Đừng nghỉ ngợi gì nhé em! Hãy quên hôm nay đi! Nghe lời anh nhé em!” – anh về sau khi nhắn nó như thế. Nó vẫn cười toe toét như chưa hề có gì xảy ra. Nó nói nó sẽ quên, nó hay quên lắm. Rồi anh cũng khuất khỏi cái ngõ nhỏ. Bây giờ chỉ còn nó đứng đó bên ánh đèn đường heo hắt.
Người ta nói cười cũng là một cách khóc, nhưng âm thầm, và xót xa hơn. Nó ngồi im một góc khuất trong phòng, không bật đèn, nó muốn bóng tối chiếm lấy nó. Nó muốn bóng tối cũng chiếm luôn cả một phần ký ức đêm nay. Nó không qyên được như những gì nó nói với anh, từng chữ, từng lời anh nói vẫn còn xoay vòng trong đầu nó.
Nó nhớ hết.
“Anh nghĩ anh không nên dấu em. Anh nghĩ sẽ là không công bằng nếu anh dấu em!”
” Có chuyện gì vậy anh?”
…..
“Nhóc, người em gặp ở quán hôm nọ, người yêu cũ của anh, đã nói với anh, là nhóc muốn anh như hồi xưa!”
“….Vậy anh nghĩ sao?”
” Có một sự thật mà anh nghĩ anh chưa nói với em ngay từ đầu, anh vẫn còn tình cảm với nhóc nhiều lắm.”
3. Nó ngồi bệt dưới sàn nhà lạnh tanh.
Nó khóc!
Cũng lâu rồi nó không khóc. Từng dòng nước mắt mặn đắng chảy dài. Nó không hiểu sao nó lại khóc. Dẫu gì thì anh với nó cũng chỉ mới có 3 tuần. Chưa có gì nhiều, nhưng nó vẫn cảm thấy có gì đó ran rát trong lòng, như ai đó dùng mảnh vỡ thủy tinh cắm vào trái tim mình. Và trong đầu nó cố lôi ra những hình ảnh đẹp nhất của anh để nó có thể quên những gì vừa xảy ra vài giờ.
Nhưng người ta nói càng cố quên mọi thứ càng trở nên rõ ràng. Nó cố nhớ cái cảm giác lần đầu anh gặp nó. Tự miễm cười mà nó vẫn khóc. Cái lần đầu ấy đã khiến nó yêu anh đến như tưởng chừng không yêu một ai khác nữa.
Nó có nhớ anh đã có nói với nó: “Em ơi yêu một người khó lắm!”. Nó cũng nhớ cái cảm giác mà khi anh nói sẽ gọi cho nó, nó giữ cái điện thoại khư khư bên mình, đến nỗi cái Anh gọi nói chuyện mà nó cứ như đuổi tà: ” mày nhanh đi, cúp máy đi, chút tao gọi!”
- Con này, mày mám quá rồi cưng ơi! Khéo lại khổ vì yêu đấy, con ngốc!
- Kệ tao! Mày cúp máy đi!
Nó đã cười tủm tỉm suốt trong đêm ấy đó chứ! Niềm vui đã lâu lắm rồi chưa ai đem lại cho nó. Có phải vì vậy mà chuyện đêm nay khiến nó khóc nhiều đến thế!
Nó đã soạn xong tin nhắn. Nhưng nó chưa vội gửi. Có gì đó ngăn nó! Nó ngồi nhìn sao một lúc. Không biết anh sẽ nói với nó thế nào. Không biết có được như trước không? Càng thắc mắc nó càng rối trí. Rối như những vầng mây vẫn vũ trên cao kia. Ước gì có ai đó nói cho nó biết phải làm gì trong lúc này!
Rồi nó cũng quyết định gửi tin nhắn. Tín hiệu báo tin nhắn vang lên trong căn phòng trống không, im lặng và nó chờ đợi câu trả lời. Nó chỉ nhắn cho anh đúng một tin vào đêm đó: ” Anh ơi, dù có chuyện gì thì mình vẫn thế này phải không anh? Mình sẽ cố gắng phải không anh? Em yêu anh!”
Nó chờ cái tin trả lời của anh, nó chờ suốt cả đêm! Nó ôm cả cái điện thoại lên giường. Cũng quá nửa đêm, nó cứ trằn trọc suy nghĩ và chờ đơi tin nhắn đó của anh. Nó sợ nếu như anh nhắn tin…. Nó sợ nếu nó mất anh! Và nó càng sợ nếu như nó không vượt qua được chính nó. Nó cố thức để chờ tin nhắn trả lời của anh. Nó cố chờ… nó cố chờ…..
Một tiếng….. hai tiếng……rồi ba tiếng…..
Tin bíp bíp… liên hồi báo tin nhắn đánh thức nó dậy. Nó dịu dịu con mắt. Nó đổ mồ hôi nhiều lắm. trong lúc ngủ thiếp nó mơ thấy ác mộng. Hình như nó cũng khóc trong giấc mơ nữa.
Hôm nay nắng sớm đẹp lắm. Nắng vàng hanh chạy tung tăng trên từng chiếc lá trầu bà xanh biếc. Nắng như cười với nó.
Tin nhắn của anh. Nó vội vàng mở lên xem.
- Hura! Nó hét toáng lên.
Tin của anh chỉ vỏn vẹn có mấy chữ mà khiến nó vui đến lạ lùng. ” Anh cũng yêu em bé của anh! Sáng nay mới nhận được tin! Bé của anh dậy đi làm vui nhé! Yêu bé!”
Miệng nó lầm bầm một khúc tình ca suốt từ trên nhà đến khi ra khỏi cửa. Chân nó như muốn nhảy cỡn lên cùng cái nắng vàng của sớm mai trong lành. Thế mà nó đã mơ anh và nó sẽ chia tay, thế mà nó mơ anh sẽ bỏ nó ra đi! Nó lúc lắc cái đầu với mái tóc lí lắc. Ngốc! Đúng là ngốc thật! Vậy là nó lại hy vọng, dù sau đó trời có một chút âm u hơn. Nó tin anh, dù có chuyện gì……
Trời vừa chớm nắng đã có một chút mây…….
4. Mấy hôm nay, nó cảm nhận thấy một điều gì đó rất lạ ở anh. Nó bắt đầu thấy sợ sợ. Không biết là sợ cái gì, cũng chẳng rõ vin vào đâu mà nó sợ một ngày nó sẽ không còn gặp anh vào mỗi thứ 7 cuối tuần. Anh dạo này ít nhắn tin cho nó. Mà nó gọi cho anh mãi chẳng thấy anh bắt máy. Đến khi nó nhắn tin, nó lại nghe hang tá lý do đại lọai như ” Anh vừa chạy ra ngoài mua thuốc mà không đem theo điện thoại, sorry bé của anh nhé!”
Lâu lâu nó cũng muốn giận anh lắm, nhưng cứ mỗi lần nó chuẩn bị giận, thì vài lời ngọt ngào của anh lại khiến nó quên hết. Nó lại vậy, dễ giận vì chuyện không đâu, như chỉ vì anh chê là nó mặc cái áo này trông béo quá, thế là cả hai tiếng sau nó giận, chẳng thèm nói với anh lời nào. Nhưng nó cũng là đứa hay quên, chỉ cần anh tinh ý, mua cho nó một thòi kem broadard, vậy là nó quên tuốt.
Nó với anh chỉ gặp nhau vào mỗi ngày thứ 7. Anh hay chở nó qua những đường lúc nào cũng rợp bóng cây. Nó cảm thấy hoàn toàn nhẹ nhõm khi bên anh. Cảm giác yên bình khi nó tựa lưng anh trên những con đường vắng ở khu Phú Mỹ Hưng. Những lúc đó, sau những chuyện trên trời dưới đất, nó hay hỏi anh:”Anh, có bao giờ…..”-”Sao hả em?”- “Có bao giờ anh nghĩ là anh sẽ xa em không?”
Gió khẽ đưa đám lá me vàng bay rợp cả con đường trong im lặng. Anh chưa bao giờ trả lời nó câu hỏi đó. Anh chỉ nói ngắn gọn: ” Bé ơi, hôm nay là hôm nay, đừng hỏi ngày mai làm chi bé ơi!”. Nhiều khi nó cũng tự hỏi sao anh không bao giờ anh nói cho nó biết anh nghĩ mối quan hệ giữa anh với nó là như thế nào.
Mà dạo này cũng lạ thật, nó để ý là tần suất của chữ “nhóc” và câu chuyện liên quan đến nhóc trong những câu chuyện của anh càng lúc càng nhiều. Nhiều đến khi nó bắt đầu thấy khó chịu. Nó chưa bao giờ nói với anh, cho đến lúc này, nó cũng chưa bao giờ nói cho anh biết điều đó. Nó nghĩ là anh cũng đang rất khó xử. Có một lần anh nói với nó: ” Bé ơi, Nhóc muốn quay lại với anh!”. Khi đó nó sững sờ. Nó lặng đi một giây, rồi nó hỏi anh:”Vậy anh … nói thế nào”- “Anh……, còn em……” -”Em…. em…không biết nữa…. Nhưng nếu anh…. Chắc em sẽ buồn!”
Vậy là tối đó qua đi trong im lặng. Anh vẫn còn tình cảm với người ta mà. Dẫu gì nó cũng đã đến sau, đâu có cớ gì mà cản anh. Đôi khi nó nghĩ như vậy với nó cũng đã quá tốt, ít ra nó cũng đã có một thời gian hạnh phúc. Nhưng nó nghĩ nó sẽ không dễ dàng bỏ cuộc thế. Nó lại càng không thể bỏ cuộc khi nhớ lại lời mà nhóc của anh nói với nó: “Mình thấy anh ấy với cậu hợp nhau đấy! Anh ấy sẽ hạnh phúc với cậu! Này tớ bảo nhé, sau này, nếu anh ấy có làm gì, nói gì thì cũng không được buôn ra đâu đấy!”
Hồi ây, khi nghe vậy, nó cứ tò mò, không hiểu. Nhưng giờ thì nó nghĩ nó phải cố giữ lấy anh. Cho đến một ngày, khi vừa đi với cái Anh về, thì điện thoại của nhóc hẹn nó. Vậy là mọi chuyện với nó đã khác, đã thay đổi. Thay đổi một cách hoàn toàn!
5. Sài gòn trời tháng 7 ẩm ướt đến lạ kỳ. Nó thức dậy trong một ngày không nắng đầu tháng mùa mưa. Trời cứ ậm ừ, chẳng muốn nắng ráo, mưa thì cứ như chực trào ra. Đêm qua thật dài với nó.Đêm qua hình như mưa to lắm, nó soi bong mình trong cái vũng nước còn đọng lại phía lang cang sau nhà. Gió thổi hơi lạnh ùa vào người làm nó khẽ rung.
Đêm qua nó với nhóc của anh đã có một tối nói chuyện dài, rất dài. Nó chỉ còn nhớ thóang thóang. Lang thang trên đường sang nay, gió như đã thổi tung đám ký ức đêm qua theo từng lọn tóc khẽ rung rinh. Trời chưa vào mùa mà Sài Gòn đã chơm chớm lạnh. Khi nó chạy qua đường Võ Văn Tần. có đàn câu nào vô tình chuyền cành hay cơn gió mùa lao xao làm cả đám trái xoay đánh vòng trong gió. Có một trái nhỏ, phe phảy hai cái mầm còn xanh biếc rơi trúng tay nó.
Ngắm trái xoay chưa chín, mắt nó long lanh, nhìn trời. Sáng nay nó sẽ đi với anh, nó định là vậy. Nhưng sáng nay nó đã đi một mình, còn tối nay, có lẽ cũng không có anh. Tối mai, tối kia, có lẽ cũng vậy mà thôi.
Nhóc đã nói cho nó biết điều lẽ ra nó ko cần biết. Và nếu như đêm qua nó không gặp nhóc thì chuyện đã khác.
Nhóc nói: ” Anh ấy chỉ lấy mình làm cái cớ, anh ấy đang đi với H, ấy có biết không?”
“Mình chẳng biết, nhưng có lẽ… mình đóan đúng!”
Nhóc nói: mình cũng không ngờ, anh ấy rất quan trọng vẽ bề ngòai, mình không ngờ…!”
Nó chỉ cười, nó về trong im lặng của đêm!
……………..
Nó lấy tay dụi vài hạt mưa lăng tăng trên mắt. Nó ghé vào cái quán quen thuộc. Cái quán lưa thưa vài bàn khách, chiếc loa bên trong đang phát một ca khúc chỉ bằng tiếng ghita, không khí dường như lạnh hơn cả cái làn sương thổi ra từ cái máy điều hòa gần chỗ nó ngồi. Nó ôm lấy cái gối nhỏ màu đỏ. Sáng nay nó đã hẹn anh ra đây, nó muốn nói chuyện. Anh bảo nó:” Mình đi 3 người em nhé?” ” Ai nữa anh?” ” Anh, em và.. nhóc!” ” Vậy cũng được!”.
Nó chờ anh đến, ngòai trời mưa vẫn lất phất. Anh đến một mình, không có Nhóc của anh cùng theo. ” Nhóc nó nói không đi được em ơi! Anh đi với bạn em ngoài kia!” Nó ngỡ ngàng. Bao nhiêu lời muốn nói, bao nhiêu câu nó muốn hỏi anh,, tất cả đều chết theo hướng anh chỉ người dáng xinh xắn ngồi bàn bên cạnh. Nó kéo cái kính lau lau, tránh nhìn vào mắt anh. Nó hỏi anh:” Anh biết hôm nay là ngày gì không?” Anh lại ngạc nhiên nhìn nó như lần nó hỏi anh câu đó! Nó cười buồn: ” Mình quen nhau được 1 tháng đấy! Mà thôi, e hiểu rồi, em sẽ bỏ cuộc!”, ” Vậy là sao hả em? Bỏ cuộc? Em nói gì vậy? Anh không nhớ!” ” Không sao đâu anh, anh ….cũng không cần phải nhớ!” Nó lí nhí.
Cơn mưa vừa tắt trời đã bắt đầu muốn tuôn them đợt nước mới cứ gầm gừ suốt. Nó bảo anh nó có việc về trước. Khi ra khỏi quán mắt nó đã ngân ngấn. Nó đội mưa đi về, để cho mưa thấm hết người! Mưa mang cái lạnh lan tỏa. Nó tin mưa có thể làm nó thôi buồn và cái lạnh sẽ làm nó thấy bớt cô đơn.
Sau đó anh có gọi cho nó, chỉ là chuyện vu vơ. Anh cũng vài lần nói chuyện với nó qua chat. Không hiểu sao nó vẫn cảm nhận những cơn đau nhói mỗi khi nó nói chuyện với anh.
Sau ngày hôm ấy nó vẫn cười, vẫn như con sáo nhí nhảnh ngày nào. Chỉ có điều ánh mắt của nó thì vẫn nén nỗi buồn sâu trong cái đen láy của hai hòn bi ve ấy. Có lẽ người ta nói đúng cười cũng có nghĩa là khóc ở trong long.
Một tuần, hai tuần trôi qua, cơn buồn của nó cũng đã lắng đọng. Hết buồn, nhưng nó đã thôi đọc cuốn cổ tích vào những chiều nhạt nắng. Khi thấy cuốn sách bị xếp xó trong góc, cái Anh thắc mắc: ” Này, thế nhất quyết không cho công chúa ra à!” Nó cười khì:” Công chúa ngủ sâu quá, hòang tử chán, đi tìm nàng khác rồi, vậy mà công chúa cũng chưa thức! Buồn thay!” Rồi nò giếm luôn cuốn truyện vào góc sấu nhất của kệ sách.
Đôi khi, nó cũng lôi cuốn truyện ra để đọc, như những chiếu thứ bảy vắng vẻ, nó vẫn hay đứng ngó vô hồn vào cây cột đèn, và giật mình chạy xuống nhà khi có tiếng xe, để rồi tới cửa chợt khựng lại ủ rủ đi lên. Nó nhớ anh, nó vẫn nhớ anh nhiều lắm!
Có nhiều khi trong cái thế giới nhỏ bé này, con người ta như bị đẩy về phía nhau bởi một bàn tay vô hình, và chợt bị kéo ra xa một cách cũng vô tình. Nó gặp anh cũng tình cơ, nó xa anh cũng tình cờ. Mọi thứ ấy nó gọi là duyên số, sau những cơn buồn da diết, một ngày nắng đẹp, khi nó đang dọn dẹp tủ sách, nó lại tìm thấy cuốn truyện cổ tích ấy.
” Nàng công chúa và chàng hòang tử sẽ sống bên nhau đến trọn đời!”
Bây giờ nó mới rưng rưng, nước mắt ngắn dài. Khóc như chưa bao giờ được khóc. Phải vì có còn lại gì ngòai chăng một niềm tin đã cũ……….
6. Ngày với nó qua thầm lặng, người ta nói thời gian có thể làm liền những vết thương. Người ta nói đang muốn quên có nghĩa là càng nhớ. Và người ta cũng nói, nó đang sống vội. Thời gian nó không dành nhiều cho những chuyện bạn bè, tình cảm nữa. Bây giờ nó vùi mình vào công việc. Đi làm đến tận mù mịt, nó chỉ về khi cảm thấy thật sự không thể chịu nổi. Đôi khi nó hỏi, nó đang làm vì cái gì.
Cái Anh chiều qua gọi nó, rủ đi mua vài cái CD:
” Đi với tao, mày bây giờ lạc hậu lắm rồi! Làm để mà chết ôm công việc à!”
Ậm ừ, chối từ mãi: ” Mày kệ tao! Tao không muốn đi!”,
” Thế lại định đợi đấy à? Đợi đến bao giờ hả bạn tôi!”
” Tao không đợi, tao không….”,
” Thế mày làm vì cái gì? Mày sống thế này vì cái gì? Vì mày muốn quên?Hay vì mày không muốn thả tay ra?”
Nó sững sờ một giây! Nó im lặng một giây. Có phải nó không quên được hay nó vẫn còn đang cố nắm lại. Có phải nó đang sợ. Sự thật, nó có sợ phải đối mặt với cái thực tế ấy không? Nó bối rối lắm.
Lúc nào cũng tự nhủ: ” Không được nhớ, phải quên!” nhưng đôi khi lại thấy bình thản một giọng nhỏ nhẹ: ” Hãy thả ta để gió cuốn đi!”
Nó và cái Anh chạy dọc con đường Nguyễn Thị Minh Khai. Trời chiều chập choạn cuối tháng mát lạnh. Thi thoảng dọc con đường rập bong, có vài con gió đưa từng chum quả xoay vòng lượn lờ trên không. Đã bao lâu rồi nó chưa đi ngang con đường này nhỉ?
Tụi nó bước vào một cửa hàng nhỏ nằm trên đường Võ Văn Tần sau một vòng thành phố với đủ thứ chuyện kể trên trời dưới đất. Cái cửa hàng thật nhỏ nhưng ấm cúng. Vài cái đèn vàng chiếu vào từng cái kệ bong lên nước gỗ cũng nâu vàng. Cả một không gian như được sưởi trong nắng. Có một bài nhạc nhẹ nhàng. Ở phía cuối có một cái salon cho khách ngồi lựa đĩa thoải mái.
Cái Anh đang mãi mê với đống phim, mắt nó đảo xung quanh nhìn ngó một vòng. Rồi nó quyết đứng lên đi tới kệ đĩa. Mắt nó đăm đăm nhìn cái kệ ních đầy những cái hộp nhựa trắng. Phía hàng đĩa nhạc hoà tấu này, ít người chú ý. Không hiểu sao, nó dạo này thích đắm chìm trong những gai điệu hơn là lời hát. Với nó, giai điệu mang sức lan toả sâu hơn và gợi nhiều hình tượng hơn lời. Cái Anh bảo:” Mày đã bắt đầu luống tuổi rồi đó, cụ ạ!”. ” Này, mỗi người một sở thích chứ!”
Nó mãi mê với vô vàng những CD hoà tấu. Đó có thể là một buổi đi ra ngoài bình thường. Nếu như cái tiệm CD ấy không đổi nhạc, và nó không gặp được hoàng tử của nó. Sau này, mỗi khi chỉ có hai đứa với nhau, nó hay hỏi H., người đã mở cửa trái tim nó một lần nữa:” Này, nếu hôm ấy không có bài đó thì mình có gặp nhau không?”. H. cười:” Thì H. sẽ yêu cầu chủ tiệm bật bài hát đó chứ sao!”
Đôi khi trong cuộc sống có những khoảnh khắc làm thay đổi cuộc đời. Có những chuyện thật đúng là duyên số. Nếu hôm đó, nó không đi theo cái Anh, nếu hôm đó, nó không quyết định, có lẽ nó đã không gặp được H.
Ngày đó, khi cửa hàng đổi nhạc, vô tình có thể là duyên số, đó là một bản tình ca mà nó thích. ” Nếu anh không là một nửa, sao em lại có thể nhớ anh nhiều đến thế! Nếu anh không phải là một nửa, sao bàn tay em lại nằm trọn trong trí nhớ anh vừa vặn đến vậy!” Và đó cũng là nó bắt gặp ánh mắt của chàng trai mặc áo xanh sọc ngang đen, dáng thư sinh đang nhìn nó ngạc nhiên.
7. Không hẹn trước mà cả hai cùng vu vơ mấy câu hát giống nhau. Anh chàng áo sọc cứ mãi nhìn nó. Nó càng luống cuống. Mặt nó càng đỏ, anh chàng càng cố nhìn nó rõ hơn. Mắt anh chàng to tròn ngạc nhiên. Nó cứ cố tránh cái ánh mắt đó. Hai cái má nó lâu lắm rồi mới lại hây hây ửng đỏ như thế. Nó quay đi và tiếp tục với đống đĩa hoà tấu trên tay. Bỗng tim nó đập mạnh hơn và có cảm giác gì đó là lạ. Anh chàng đứng sau nó, cố dấu cái nhìn tò mò về phía nó bằng cách cũng lục lọi cái chồng CD trước mặt.
2 người đứng như thế một hồi, rồi chẳng ai buồn lựa thêm cái CD nào. Nó bắt gặp mình trong cái nhìn trong trẻo của anh chàng áo sọc. Hình như từ lâu lắm, nó chưa có cái cảm giác này. Khi con tim loạn nhịp, và môi chưa tìm được từ ngữ để nói, Nó cứ nhìn nhau như thế. Cái Anh húyt vai nháy mắt: “Này, lựa đĩa hay nhỉ!” Khiến nó giật mình, vội vàng bỏ dở chồng đĩa, bỏ đi một nước với con Anh ra quầy tính tiền. Anh chàng áo sọc vẫn đứng ngẩn ngơ với mấy chồng đĩa.
Về đến nhà cái Anh cứ trêu nó suốt. “Đấy, nhờ tao đấy nhé! Sau này có gì thì cảm ơn tao đi nhé!” “Ơ cái con này! Chỉ gặp có một lần, mà đã biết người ta là ai đâu! Mà chắc gì đã gặp lại cơ chứ!”…. Phải, nó tin trên đời này để đến được với nhau con người ta cần có một cơ duyên. Nó với anh, hay anh với nhỏ…tất cả đều được đẩy về phía nhau bởi những thứ dây chằng chịt mà nó gọi là duyên số. Nếu không có duyên số, con người ta sẽ mãi ở trong những thế giới khác nhau mà không thể nào gặp được nhau. Tựa như không có chất kết dính những mảnh ghép không liên quan trong một bức tranh khổng lồ!
Đêm đó nó cũng thấy trong mình kỳ lạ. Dường như có gì đó đang nhú mầm, Và hình ảnh anh chàng áo sọc vẫn hiện ra trong đầu nó bằng một nụ cười thanh khiết. Có lẽ, tim nó đang rung lên một lần nữa….
……………
Một ngày, hai ngày…rồi ba ngày…… Rồi một tuần trôi qua, nó đã từng nghĩ có thể mình và hắn chưa thật sự có duyên. Lâu lâu nghĩ đến cái cảnh trong shop CD nó vẫn tủm tỉm cười thầm. Trời hình như đã bắt đầu vào thu. Gío mơn man trên những cành lá, rung rẩy cho hàng ngàn những chiếc lá me bay đầy con đường chiều nay. Trời xanh đến chót vót, trong lành. Cho xe chạy nhè nhẹ nó như muốn tận hưởng cái khoan thai của mùa thu lá vàng. Con phố chiều thu hơi vắng. Xe cứ thế chạy qua từng con đường: “Ấy ơi… gì đấy ơi….” Tiếng gọi làm nó ngạc nhiên, nó xoay đầu. Chàng trai khôi ngô, thanh mảnh trong tiệm CD hôm nọ, cố tình cho xe chạy ngang bằng với xe nó. Ngạc nhiên mắt nó đen láy, tròn như hai hòn bi ve. H. lúng túng một giây rồi tươi cười: “Mình gặp nhau ở tiệm CD hôm nọ đấy! Tớ là H., mình làm quen nhé!”. Anh thanh niên cỡ tuổi nó lúng túng nói câu làm quen khiến nó nửa buồn cười, vừa thấy lạ. Chưa ai bắt chuyện với nó lạ như thế. “Này, tớ cũng không biết cậu thích bài đầy đấy!” Vậy là suốt con đường dài, những câu chuyện bất tận về những bài hát, về âm nhạc, và một chút về tính cách của nhau….Nụ cười dường như bắt đầu rạng ngời trên môi nó trong những ngày thu mát lạnh.
“Tới nơi rồi, nhà mình ở đây!”
“…….”
“…..hình như mình chưa biết tên ấy….”
“T..gọi mình là T…. còn cậu…hình như cũng…”
“H…. mình là H….”
Nó cười hiền dịu. H bối rối, dường như còn muốn nói thêm điều gì đó.
” Ngày mai….mình….mời T đi….cafe với mình được không!”
“Ok” nó nghiêng cái đầu. H bối rối gãi đầu. “Vậy …..mai H….đón T ở đây…..nhé!”
“Ừ, tớ vào nhà trước…hẹn ngày mai nhé….”
—————————————————————–
Lần đầu tiên H và nó gặp nhau là như thế, suốt gần một tháng sau đó tụi nó hầu như đều gặp nhau vào mỗi buổi chiều chủ nhật. Những câu chuyện mà nó hay nói đa số là về âm nhạc hay những câu chuyện chung chung. H cũng hay nói về âm nhạc với nó. Nó phát hiện H cũng thích nghe tiếng piano trong veo vào những ngày gió như thế. Tuy đã gặp nhau nhiều lần, nhưng ít khi H mở lời nhắc đến chuyện tình cảm. H chỉ toàn nói những chuyện chung chung. Và nó thích như vậy! Đã bao lâu rồi, ngoài anh, hình như chưa ai nói chuyện hợp với nó như thế. H. có thể làm nó cười khúc khích suốt buổi chiều. H. cũng có thể cùng nó ngồi cả buổi chiều ở một bãi đất trống cùng nó ngắm hoàng hôn. Lắm lúc, H nhìn nó, nó nghĩ H cũng định nói, nhưng lại thôi. Nó dễ nhận ra nét bối rối của H mỗi khi cậu đưa tay gãi đầu, mắt thì dường như dính chặt vào những ngón chân. Nó thích cái cảm giác ở bên H, nhưng dường như có điều gì đó đang ngăn nó lại. Đôi khi nó sợ những niềm vô cớ.
———————————————————————-
Đó là một chiều cuối thu, ướt át. Trời như trút xuống đường những xô nước lớn và lạnh khủng khiếp. Khắp nơi ở đâu cũng thấy nước thôi là nước. H, đưa nó về nhà như mọi khi. Đó sẽ là một ngày chủ nhật như bình thường, nếu nó đi vào cái lối nhỏ để bước lên căn phòng có chậu trầu bà như mọi khi và H. lặng lẽ ra về. H. bất chợt nắm lấy tay của nó, kéo nó về phía mình và ôm nó thật chặt. Cái ôm của H bất ngờ khiến nó ngỡ ngàng. Nó cảm nhận tim của cậu thanh niên đập nhanh, và cả một chút ấm trong lòng bàn tay ấy. “Mình yêu nhau nhé!”
Nó nhẹ nhàng gở tay H. ra ; “Mình chưa sẵn sàng…!” Và bước tiếp vào bên trong nhà. Nó biết chiều ấy H. đã đứng rất lâu dưới trời mưa.
Tim nó cũng đã thổn thức….nhưng có gì đó ngăn nó lại. Nó đang sợ. Và bây giờ thì nổi sợ ấy thật hơn bao giờ hết. Và nó chợt nghĩ, sao phải là yêu, sao không là bạn? Và nó đã sợ yêu từ ngày anh và nó thôi không yêu nhau! Nó sợ nếu nó yêu thì anh sẽ thật sự tan biến. Cái Anh bảo: ” Khờ ạ, mày chỉ việc cất cái cũ vào và để cái mới ra thôi!”. Nó vẫn cứ sợ…. Nó tránh mặt H. từ ngày đó. Nó ngại. Nó ngại tim nó sẽ thay đổi, và nếu nó chưa sẵn sàng, nó sợ làm đau một ai đó.
Mỗi chiều, H đề đặt trước cửa nhà nó một nhành hồng kèm một ngôi sao. H. càng cố gắng nó càng sợ. Đến nhành thứ 99, nó quyết định cho cả hai một cơ hội. Đó là một ngày mưa lăm răm. H. vẫn đến đặt trước thềm nhà một nhành hồng và một ngôi sao.
“Chở tớ đi một vòng nhé!”
Mắt H. ánh lên một tia hy vọng. Lòng vòng qua từng con phố mưa phùn, nó kể lại hết ccho H. nghe. H. im lặng, và nó nghĩ chắc thật nó và H chưa có được một mối duyên số trọn vẹn. H. im lặng suốt con đường về. Trước khi để nó bước vào nhà. Cậu ôm lấy nó vào lòng. Đặt lên má nó một cái hôn nhẹ nhàng. H lấy tay chùi hết nước mưa vương trên mặt ” Vậy mình bắt đầu lại nhé!”
Và nó đã có những ngày thu đẹp nhất trong đời. Nó đã tìm lại được cái kết cho cô công chúa nhỏ trong câu chuyện cổ tích ngày nào. Và nó vẫn tin rồi công chúa sẽ sống hạnh phúc đến trọn đời với chàng hoàng tử của nàng!
———————————————————-
“Không có một ngày mưa tầm tả mà không có nắng ấm. Không có mùa đông bất tận. Hãy để những cơn mưa là sức mạnh để hy vọng nẩy mầm!”