My flower world

CHỚI VỚI & CHƠI VƠI Tháng Mười Một 17, 2009

Chuyên mục: Giải trí — bigboobear @ 5:31 chiều

Vừa đi xem Chơi Vơi và tâm trạng thì rất ư là chới với, nhưng thôi, để lạ mắt và đặc biệt xin mượn một câu chuyện kể ( như bác Ngạn Thúy Nga Paris By Night hay làm trước tiếc mục biểu diễn) để mào đầu:

Nhà bạn tôi có người nhà từ Mỹ về chơi. Đi theo gia đình là một cậu nhóc sinh trưởng ở bển, nói tiếng Việt không rành. Hôm thết cơm đãi khách, tôi vinh dự cũng được mời. Hôm ấy, nhà có làm món canh nước ốc. Cậu ta cứ tò mò mãi, đến khi mẹ dúi cho một chén bảo uống thì mới dám thử. Thử xong cậu lè lưỡi, chê :”nước ốc sao mà nhạt thế”. Mẹ cậu khẽ đá chân: “Ngon chứ con”. Thằng bé không có tội, chỉ có bà mẹ hơi sĩ diện vì sợ mất lòng người thân nên nói thế.

Nước ốc là nước ốc. Nhạt thì nó vẫn nhạt, chả vì bữa cơm thết đó mà nước ốc trở nên ngon lành. Thật ra, nếu như chúng ta, thì mọi người cũng chẳng lấy gì làm lạ. Phản ứng của thằng bé là ví nó quá mong chờ, thành thử ra thất vọng.

Ở đời, nhiều khi đừng hy vọng nhiều quá hóa ra hay.

——————————————————————-

Sở dĩ câu chuyện nước ốc và Chơi Vơi được ghép vào một bài viết là vì tựu trung, nó có 2 vấn đề chung: 1 phim ngang như nước ốc, và 2 là lòng tin hy vọng vào phim Việt.

Ngay từ khi chưa trình chiếu và trong quá trình làm phim, thi Chơi Vơi đã tốn biết bao nhiêu giấy mực của báo giới. Khi hoàn thành rồi, phim càng đình đám hơn vì chọn chiếu ở nước ngoài. Chuyện phim xoay quanh cuộc sống của cặp đôi Duyên – Cầm. Hai người phụ nữ có khác nhau về hoàn cảnh, về nhận thức, về thái độ nhưng tựu trung ở chỗ đều rơi vào trạng thái chơi vơi.

Đúng với tựa phim, Chơi Vơi đẩy khán giả rơi vào một trạng thái chấm lửng đầy khiêng cưỡng. Mở đầu bằng một cái đám cưới đã tàn, một bà mẹ vợ phong kiến bảo bọc con trai, một khu phố cổ đổ nát xiêu vẹo và một nàng dâu mới tinh tươm váy áo. Không hiểu draco nhân vật có vấn đề hay sự thiếu chuyên nghiệp thấy rõ của diễn viên mà lại có những cảnh tượng đối lập đến như vậy! Từ quần áo tóc tai của Duyên (do Hải Yến đóng) đều được chải chuốt rất tinh tươm trong mọi hoàn cảnh. Người xem rất bực mình vì nhân vật là cô nhân viên hướng dẫn bình thường trong bảo tàng, lấy một anh tài xế taxi mà tất tần tật từ đầu đến chân đều là hàng…LV (ghi chú: Hải Yến nghe đâu đang là đại sứ LV). Người xem chới với ngay!

Phim cứ đi chầm chậm với những câu thoại vô hồn, mà cả cách đọc cũng vô hồn không kém. Những câu đối đáp không nói lên được nhân vật, càng không làm nổi vai trò kể câu chuyện quá phức tạp của mình. Người xem càng chới với hơn.

Chới với nhất có lẽ là các cảnh quay. Góc đẹp, quay đẹp, màu đẹp, tất cả chỉ dừng ở đấy. Còn cảnh quay minh họa cho điều gì thì chưa biết..cứ chờ đấy. Chới với như đang xem video art chứ không phải là film cine nữa! Mà giả nếu là video art thì cũng có intro cho người ta hiều, đằng này…người xem hoàn toàn chới với. Không thể hiểu cảy quay đó nhằm để làm gì.

Chới với đến từ cảm giác thiếu chuyên nghiệp. Phim được đầu tư bài bản, dàn dựng công phu mà chẳng kém các tác phẩm của mấy anh đạo diễn mới tốt nghiệp là mấy. Lạ lùng là phim nói tiếng Việt nhưng dựng phim lại không phải là người Việt. Chắc thế, nên phim mới không hề được narrow down đàng hoàng. Cảnh quay cứ loạn xà ngầu. Trong các phim nước ngoài tôi từng xem và được biết, mỗi một cảnh quay đều có vai trò của nó, hoặc khắc họa tính cách nhân vật hoặc làm tăng thêm kịch tính. Có lẽ, ý đồ đạo diễn là để cảnh quay nửa vời thế thì nó mới…..chơi vơi.  Vỗ tay hoan hộ cho phim có concept.

Cái mở đã chưng hưng, kết càng chưng hửng, người xem không thể hiểu được cái kết đó để làm gì. Đến đoạn kết, khán giả bực bội hỏi: ủa hết rồi hả. Có người phì cười, chắc chừa năm sau làm chênh vênh cho đủ bộ.

Câu chuyện kể không mạch lạc!

Diễn viên thì ngoài các NSDN, NSUT Linh Đan ra thì tất cả đều tệ. Cái vai Duyên là cái áo quá rộng với Hải Yến. Chị diễn vai này rất vô cảm. Trong khi Duyên cần khắc họa sâu hơn về tính cách, về sự đấu tranh tư tưởng, thì cái thấy ở Duyên Chơi Vơi là…..hoàn toàn chơi vơi: vô hồn + lãnh cảm. Cố mà gượng ép thì khen được là: chị thật sexy (chả liên quan gì đến concept Chơi Vơi). Linh Đan diễn nội tâm khá đạt, nhưng nét diễn bị mòn không mới. Diễn viên nào ở tầng đẳng cấp như cô cũng có thể làm được, không ra được cái chất Cầm Chơi Vơi, đối diện giữa tình cảm của Thổ và mối tình trái với tự nhiên thầm kín với Duyên).

Phim như một nồi nước ốc. Nhạt và vô vị. Vớt vát là âm nhạc của Ngọc Đại được sử dụng đúng chỗ có dụng ý.

Nếu ai háo hức đi xem chơi vơi thì hãy sẵn sang để….chới với. Tuyệt nhiên không đi xem cùng bạn nước ngoài, vì nhà sản xuất (chủ ý chăng, theo trường phái tốt khoe, xấu che) không có phần phụ đề tiếng Anh. Mà nếu có đi xem chắc cũng nhận được một câu: Oh, it’s ok, it’s just another Vietnamese movie!

Chơi Vơi đẩy khán giả đến với cảm giác chới với vì cái nửa vời, và thật sự làm thất vọng người yêu điện ảnh. Đây giống như một bài làm cẩu thả trên máy quay xịn của một đạo diễn thiếu tầm chuyên nghiệp. Hết sức chới với.

Cảnh kết với phân đoạn Duyên đặt tay lên vai chồng trong taxi làm người ta bổ nhào vì cái sự…quá vô duyên của đạo diễn. Rồi sẽ còn tiếp Chênh Vênh? Chắc lần này đạo diễn và ê kíp sẽ có private cinema dành riêng cho khách mời chọc lọc, chứ làm đại trà chắc chả ai xem vì…chới với thế là đủ.

Nước ốc thì vẫn là nước ốc, chẳng nhẽ phim Việt mãi là những bài tập hạng B thế này ư?

Boo đánh giá: Fans Only

 

Tản mạn Sài Gòn Tháng Mười Một 1, 2009

Chuyên mục: Du lịch, ẩm thực — bigboobear @ 7:02 chiều

Sao có nhiều người thích Sài Gòn đến thế? Người ta tìm thấy gì ở cái nơi đất chật người đông này. Mà tại sao biết bao lâu rồi mình vẫn chưa đi đâu khỏi cái Sài Gòn này bao giờ? Bao nhiêu câu hỏi có thể sẽ chỉ được trả lời khi người ta bắt đầu tìm hiểu về Sài Gòn. Với nơi này, tôi giống như một người đi lạc, luôn tìm thấy những ngã đường khác nhau, dẫn đến những nơi khác nhau. Sài Gòn với tôi mang nhiều khuôn mặt lắm!

Sáng từ 5h – 10h.

Không phải là sáng tinh mơ vì tôi chưa bao giờ thức dậy lúc tờ mơ tầm 3 -4 giờ. Sáng Sài Gòn với tôi sớm nhất là từ 5h. Tôi nhớ lúc nhỏ, nhà chỉ có một tầng gác nhỏ, thì cứ hễ 5h là tôi đã có thể nghe được tiếng chân người lao xao ngoài đường, nằm trên sàn gỗ, đôi khi tôi còn nghe được cả những buổi trò chuyện. Sài Gòn lúc 5h sáng ướt đẫm sương và lờ mờ ngái ngủ. Nhà tôi gần công viên, nên hễ cứ 5h sáng là có từng tốp người đi bộ. Hay khi cuối tuần, hễ tầm đó là nhà thờ đổ chuông chầu giờ sáng.

Những ngày đông chí, Sài Gòn 5 giờ sáng cũng là là một lớp sương mờ ảo. Thứ sương mỏng manh như tấm voan gương sau đó sẽ đọng lại những hạt long lanh trên cành sơ ri mà bố cất công tỉa gọt cả năm trời.

Sài gòn sáng sớm thơm mùi bánh mì nóng giòn với bơ, pa- tê, chả và rau ghém. Cũng có thể là một đĩa cơm tấm sườn mọng đỏ, với chút bì dai dai và trái trứng ốp la chiên vừa chin vàng như trái chanh. Sài gòn sáng sớm hối hả lắm. Một ngày mới mở đầu cho biết bao nhiêu chộn rộn.

Âm thanh ngày mới bắt đầu bằng tiếng dép lao xao ngoài phố, tiếng cô bán hàng trước nhà mở cửa và thanh thoát, tươi ngon như ly sữa đậu nành mẹ pha để sẵn.

Đến tầm 9h -10h là thời khắc Sài Gòn khoác lên mình sự náo nhiệt lạ kỳ, những khu cao ốc dáng kiếng xanh ngắt lấp lánh như những chiếc vảy cá khổng lồ, như bùng nổ với hàng hà xa số những con người. Tiếng giày lộp cộp trên nền gạch bong loáng, tiếng thang máy bing bong, và dư vị có khi chat chúa như một giọt cà phê đắng.

Sài gòn sáng là mặt của người đi làm, của công sở, của tiền bạc, của chộn rộn.

Chiều từ 3h – 6h

Trưa là khoảng lặng ngắn ngủi trong ngày của gương mặt Sài Gòn chộn rộn. Nhịp sống cứ thế trôi dần với công việc đến tầm chừng 3h thì bắt  đầu chuyển mạch. Trong công sở, người ta í ới nhau đi hái trái cây ảo trên FB. Hay rủ nhau tranh thủ làm một tách cà phê giữa giờ.

Hồi tôi còn làm ở văn phòng Q.1, thì giờ này là giờ ăn xế. Sài Gòn chiều tầm 3 giờ thơm nức như mùi trái xoài vàng chin của chị trưởng phòng đem từ quên lên, hay giòn tan như một đĩa bột chiên ở cái quán cách công ty vài bước. Sài Gòn lúc này rôm rả những chuyện phím những tiếng cười đùa.

Ngoài đường thì cây vẫn xanh ngắt, lao xao gió và hãy còn văng vắng. Thi thoảng có vài khách du lịch tranh thủ chụp nốt tấm hình làm động cả đám chim câu chăm chú mổ vụn bánh mì trước sân nhà thờ Đức Bà. Những ngày hè thì chiều 3h là trời cực nắng. Mặt trời to trên cao đến nỗi chẳng ai muốn bước ra đường. Tầm giờ này là mọi suy nghĩ đều hướng về những hướng khác nhau. Người thì nghĩ ngợi sẽ làm gì với người yêu, cô thì lo xem tối nay nấu gì cho gia đình. Nhịp có thể cũng chừng lại.

Tuy nhiên, với tôi,đây là giờ ăn xế, hay giờ cà phê công sở. Tôi nhớ có lần, thằng bạn người Đức hỏi – 6 giờ rồi, sao không ai về? Người Việt Nam chăm chỉ quá! Thằng bạn tôi phì cười nó bảo ra giờ này về nhà cũng tám giờ, ra 7h về nhà cũng tám giờ, thì chi bằng ngồi đây thêm lát. Thế là cả bọn rủ nhau xuống dưới nhà, hôm thì phá lấu bánh mì, hôm thì bánh trán trộn…. Tầm giờ này Sài Gòn thật xấu xí. Đen xì và khói bụi. Xe cộ chen chúc nhau và đầy tiếng ồn. Giờ tan tầm mà.

Sài Gòn giờ đó với tôi vô vị lắm. Chỉ có chút xíu giòn giòn của miếng thịt dai quyện vào cái vị béo nồng tan rất nhanh của chén phá lấu. Hay vị ngọt giả tạo của chai cola vừa mới kêu lên.

Tối  từ 7h trở đi.

Rực rỡ! Ai cũng chỉ muốn ra đường giờ này. Bạn biết không biết bao nhiêu thứ chờ đón bạn ở Sài Gòn tầm giờ này Đèn nhấp nháy, bảng hiệu sáng choang, tiếng cười giòn tan như miếng khoai tây chiên trong một tiệm ăn phong cách Pháp, hay lâng lâng như ly rượu vang đỏ ở một sảnh khách sạn 5 sao với biết bao nhiêu điều vui nhộn.

Mọi thứ vui nhất đều hiện rõ nhất vào thời khắc bong tối bao trùm lên Sài Gòn. Công viên bỗng chốc đầy người. Mỗi người có một khoản không riêng biệt. Sài Gòn dầy đặc những cảm xúc, những cung bật tình cảm thăng hoa khắp mọi nơi. Và cũng chính thời khắc này, nó nổi rõ sự đối lập khi bạn bắt gặp một bà lão bế đứa cháu bại não ngồi co ro trước thềm một khu trung tâm mua sắm mà giá một món hàng có khi bằng cả một gia tài với bà mà ko ai rũ lòng thương cho bà lấy một xu.

Sài Gòn về đêm là cô gái của tiệc tùng. Bạn có thể lâng la nghe nhạc rock ở Yoko, nghe unplugged ở Acoustic, nghe soul, Jazz, World Music ở Saigon Saigon Bar, nhún nhảy ở những nơi sang trọng nhất. Tất cả như bùng nổ trong bong tối, tạo ra một thứ cảm giác lạ lung. Chúng tựa những tia bắn ra trong chum pháo hoa.

Sài Gòn đêm…sự náo nhiệt lại rút hết vào bên trong, để chừa lại chút yên lặng cho những con đường thành phố. Bạn có thể thong dong dưới cái mát lạnh của gió qua tán lá cây , nếu vào tầm tháng 9, 10, đi ngang dinh độc lập, bạn còn nghe cả ngai ngái mùi hoa sữa. Những điều tĩnh lặng chỉ có thể nghe được bên ngoài những tòa nhà và hàng quán khi Sài Gòn đã về đêm.

Càng về khuya thì Sài Gòn càng tĩnh lặng và lạnh ngắt. Cái lạnh do cảm giác bao bọc xung quanh là những khối hình nhân tạo cứng nhắc, cùng sự cô đơn. Có lần thằng bạn Đức hỏi, mày thích sống trong những căn chung cư cao cấp hả. Nó châu âu quá. Mày có biết là trong những căn nhà đó, người ta lạnh lùng giết người không chừng. Mình phì cười, chuyện chỉ có ở Châu âu. Nhưng cái lạnh lùng thì có thật. Sài Gòn về đem chỉ phảng phất những cái bong sừng sững vô hồn của những khối cao ốc. Lạnh tanh và không sinh khí.

Tất cả náo nhiệt của Sài Gòn bị hút vào những hàng quán, bar, café và cả công viên.

Sài Gòn buổi tối thơm mùi món canh ốc chuối ở một cái hẻm nhỏ, hay chút hành phi trong tô hủ tíu bò viên hay thơm lừng như nước sốt rượu trong món bò sốt vang đỏ. Sài Gòn tối là dư vị ngọt ngào của ly chè Thái với sầu riêng sữa béo ngậy.

Cuồng nhiệt như những ánh đèn flash trong velvet và căng tràn như ly Martini ở Lush.

Sài Gòn tối trút hết những xô bồ vào bên trong lộ ra bên ngoài sự im lặng của đôi tình nhân trên vỉa hè, cái sột soạt của anh xích lô khẻ trở mình, kéo lại tấm chăn rách. Hay nó là những trăn trở của những gánh hàng trên chân cầu, dưới ánh đèn vàng heo hắt.

Tất cả hòa lại, tai vèo như cái rít thuốc rất dài của anh Taxi vừa cho xe vào bãi đậu.

Rồi tất cả sẽ lại bắt đầu bằng những rộn rang, bằng hối hả, bằng tốc độ…. Sài Gòn rồi cũng kết thúc một ngày với ngọn đèn cuối cùng trên đường tắt ngúm. Khoảnh sân trước tòa soạn, mấy anh phát hành hì hịu xếp báo cho một ngày mới.

Tôi lại hỏi anh bạn người Đức, sao mày ở lại Sài Gòn lâu thế. – Vì tao sẽ nhớ tất cả những điều này, những con đường đầy mùi vị mà không thể tìm ở châu âu, những gương mặt…và cả những người bạn. Tôi chưa có dịp đi nhiều để nghiệm ra những điều đó, nhưng những trải nghiệm của những ngày sống cùng và khám phá Sài Gòn, khiến tôi tìm ra một lý do để yêu nó, đó là: Sài Gòn luôn mới vì nó luôn có nhiều mặt cho mọi người khám phá.!

 

Movie snapshot – 500 Days OF Summer Tháng Mười 26, 2009

Chuyên mục: Uncategorized — bigboobear @ 5:59 chiều

Tôi đã từng nghĩ mình nên viết một cuốn truyện hay một tập phim về tình cảm của mình dành cho ai đó. Tôi cũng đã từng nghĩ rằng mình đã thật sự rung động và yêu ai đó. Hoặc tất cả những suy nghĩ trên của tôi đều sai. Và tôi tự nhủ : “Mình cũng đâu cần đến 500 ngày để bắt đầu nhận ra mọi thứ nhỉ?”. Và tôi đã nghĩ về tình yêu, về câu chuyện của mình, về mọi thứ trong suốt một năm qua, sau khi đã xem xong 500 Days Of Summer.

Bộ phim, theo tôi là được làm một cách đầy dụng ý và rất cá nhân, như chính cái cách mà đạo điễn đã mở đầu tập phim. Rất cá nhân, và không hề hư cấu khi nó vô tình kể đúng những trường hợp của chúng tôi. Rất nhẹ nhàng, phim như những dòng nhật ký của Tom về cô gái Summer trên nền nhạc của The Smiths.

Dụng ý của tác giả lộ rõ khi đặt tên phim và nhân vật một cách rất khéo léo. 500 Days Of Summer, có thể hiểu là 500 ngày cùng Summer, khi toàn bộ 2 tiếng đồng hồ hơn phim là những khoảng khác, những cảm xúc được biểu đạt dưới nhiều hình thái khác nhau, về chuyện tình của anh chàng Tom người luôn lãng mạng với cô nàng Summer kỳ lạ. Cô đã nói với Tom rằng cô không tìm kiếm bất kỳ mối quan hệ nghiêm túc nào, trong khi chính cô lại mong muốn tìm kiếm sự vững chãi trong tình cảm. Tom ở một thái cực khác, đơn giản hơn, anh tin vào bất kỳ điều gì Summer nói.

Có cá nhân và đặc biệt không khi chuyện của tôi cũng bắt đầu vào mùa hè, và Tom gặp Summer cũng vào những ngày hè đổ lửa?

Tôi thích cái cách mà đạo diễn của 500 Days Of Summer kể chuyện. Trong những thước phim ấy, người ta tìm thấy những cảm xúc rất chân thật của một thứ mà con người ta gọi là tình yêu. Không quy tắc, giống như cách kể đi từ ngày 489 đến ngày 1 rồi lai nhảy cóc sang ngày thứ 50 của câu chuyện vậy. Bạn xâu chuỗi câu chuyện bằng những trải nghiệm thực của bản than rồi để trải nghiệm ấy vào câu chuyện.

Trong 500 Days Of Summer tình yêu được biểu đạt bằng tát cả: từ lâng lâng say đắm của những ngày mới yêu, từ yêu nhau chỉ vì yêu nhau cho đến cảm giác yêu quá hóa hận thù. Anh chàng Tom bất mãn với toàn thế giới chỉ vì người Summer chọn là một gã cô vô tình gặp trong một quán ăn, chứ không phải anh, người đã phá bỏ những lớp vỏ bọc rắc rối bên ngoài, người lần đầu tiên tiến vào thế giới bên trong của cô một cách tự nhiên nhất.

Tom hận Summer sâu sắc để rồi cuối cùng anh nhận ra mình đã bỏ lỡ rất nhiều thứ xung quanh. Anh bắt đầu tìm lại cho đến một ngày nọ, Họ lại vô tình gặp nhau nơi cái góc quen thuộc, và Summer cho anh biết rằng không có định mệnh nào sắp đặt sẵn, anh phải nắm bắt và chú ý đến thực tại mình đang có, Có phải vì thế, mà đạo diễn để một cái kết rất hay khi Tom tiếp tục với một cô gái tên Autumn và kết phim với ngày đầu tiên?

Bạn biết không, khi bạn đang say sưa với cái nắng chói chang của mùa hạ và chợt tỉnh dậy khi con nắng vừa tắt thì hiếm ai để ý rằng gió thu cũng đã kịp về. Đôi khi, bạn cần nhận ra rằng, nếu không thể bắt được nắng hé, thì hãy bắt đầu chú ý đến gió thu, đến một cách bất ngờ.

Mọi thứ bắt đầu từ sự tình cờ. Và tác giả lẫn đạo diễn đã cho khán giả một bất ngờ nho nhỏ> Đấy, qua hạ rồi lại đến thu, nếu bạn kịp chú ý.

Bây giờ thì tôi hiều là vì sao tôi chưa thể quên. Chúng tôi cũng bắt đầu từ những ngày hè, và cả hai cũng không tìm kiếm những cảm giác của hẹn hò nghiêm túc. Có điều tôi chưa trải hết 500 ngày hè như Tom. Tôi chỉ mới nhớ, thương và mong mỏi gặp. Có lẽ tôi còn 200 ngày nữa để đi hết quãng đường này.

Thêm một chi tiết nhỏ, nếu bạn đế ý, thì 500 ngày là một vòng vừa đủ từ mùa xuân rồi hạ, rồi thu, rồi lại hạ và vừa kịp bắt đầu một mùa thu mới khi Tom quyết định nắm bắt cơ hội cùng Tom trong một buổi sáng không gì đặc biệt.

Nếu bạn đã trải qua cảm giác yêu, thì 500 Days Of Summer sẽ là cuốn nhật ký để bạn chợt nhớ về một tình yêu nho nhỏ nào đó. Nếu bạn muốn tìm hiểu cảm giác yêu, 500 Days Of Summer là minh chứng lý thú. Phim hay không vì cốt truyện mà vì cách kể cũng như cách dàn dựng và thể hiện cảm xúc. Cũng không quên nhắc đến yếu tố chơi chữ trong phim.

Một phim đáng ghi nhớ trong năm nay.

Boo đánh giá: ****

Xem trailer click vào đây

Nghe nhạc phim click vào đây

 

Tháng 10 Nghe Chat Với Mozart Tháng Mười 20, 2009

Chuyên mục: Am nhac, Cá nhân — bigboobear @ 5:04 chiều

Tôi đã tự hỏi suốt con đường dài, băng qua những con đường gió của mùa đông Sài Gòn. Tối nay, nếu không phải là Mozart, là Bach, hay Sebatian hay giọng hát nhẹ nhàng của Mỹ Linh thì điều gì đã thôi thúc tôi rời khỏi văn phòng lúc 7h, lượng vòng vèo qua những con phố hắt hiu đèn vàng hắt hiu?

Là cái lạnh bất ngờ của thành phố quanh năm nắng nóng, là cái cảm giác nhơ nhớ một chút quen thuộc, như cơn say thuốc. Những thứ cảm xúc kỳ lạ thôi thúc tôi đeo tai nghe và tải toàn bộ album CHAT VỚI MOZART. Và thế là rong rủi khắp các cung đường.

Nhạc của Mozart, của Bach lại có thể hòa với gió một cách kỳ lạ. Bạn chạy dọc đại lộ ĐÔNG TÂY vàng hắt hiu, để gió cứ mặc sức thổi, để hơi lạnh thấm dần qua từng lớp áo. Còn giọng hát ngọt ngào của Mỹ Linh cùng với âm thanh véo von của dàn nhạc dây cứ thể thẩm thấu qua tầng tầng lớp màng nhỉ, đi sâu vào bên trong từng nơ rôn não, rồi nhẹ nhàng cất hết những suy nghĩ trong đầu. Bạn chỉ muốn nhắm mắt mà chạy, vì chỉ có bạn trên con đường trắng xóa. Những tưởng tượng cứ thế lởn vởn, một cách đáng yêu trong đầu bạn.

Không bàn đến các yêu tố như lời bài hát có phù hợp với ý nghĩa bài nhạc ban đầu, nhưng phải nói mình thật sự bị cuốn vào cái ý tưởng này của Mỹ Linh. Nhớ lúc mới ra đời, album này cũng nhận được nhiều lời phê bình tích cực. Lấy hình ảnh hòa quyện giữa hiện đại và cổ điển, đĩa nhạc này mang lại cho người nghe một cảm giác rất thoải mái.

Dòng classic pop nói chung, nếu chọn lựa kỹ thì nghe cực kỳ thư giãn. Album có những lúc hòa âm đẩy lên những nốt cao vẫn không có cảm giác rợn tóc gáy hay ảo não mà ngược lại, nó trong veo như giọt sương trên chiếc lá, hay như mặt nước căng tràn xanh mát. Những âm thanh của bộ gõ đương đại lồng ghép vào những âm thanh cao của bộ dây truyền thống cho một cảm giác âm nhạc khác. Người nghe cứ lâng lâng theo từng điệu nhạc.

Nghe CHAT VỚI MOZART khi đi long vòng Sài Gòn, mà còn nghe trúng ngay bài Sớm Nay Mùa Xuân, thì hay suy nghĩ lung tung. Vậy mà cũng gần một năm hơn rồi đó chứ. Mình đã chờ ai lâu đến thế, và cũng mấy lần tự hỏi mục đích của cả một quá trình chờ đợi này là gì. Nếu đã biết trước là vô vọng thì chờ để làm gì và nghe những câu này thì thấy khác:

“Niềm vui không thể có, nếu trong lòng không thương nhớ, nếu không biết mong chờ. Sẽ sang một ngày đầy nắng!”

Thế thì vẫn chờ, chờ cho đến khi qua hết mùa đông, vì mùa xuân đến khẽ khàng như cái lạnh chợt thay ánh nắng ấm áp. Chờ và chờ đến khi nào thì chưa biết.

Chỉ biết, sẽ chờ cho đến khi: “Sáng nay, mát lạnh mùa xuân, và giây phút chờ đợi đó mắt ai trong ngời niềm vui”.

Vậy là vẫn sẽ đợi, đúng không. Cả những con đường, những góc nhỏ nhoi, từng hàng cây, từng con phố…vì rồi sớm xuân cũng sẽ về từ khi đêm cuối đông!

 

Album Review: Phạm Duy – Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên Tháng Mười 10, 2009

Chuyên mục: Am nhac, Giải trí — bigboobear @ 5:36 chiều

Tôi thích nghe nhạc Phạm Duy. Có thể vì cái tính hoài cổ mà tôi thích thứ nhạc rất dịu dàng, hay vì Phạm Duy vẽ nên những câu chuyện tình rất nhẹ nhàng, lãng mạng của một thời bằng những nốt nhạc vàng son. Cái thứ nhạc classic pop dìu dặt mà nghe vào những buổi tối se se lành lạnh thì càng tuyệt.

Hôm nay nghe Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên của Phạm Duy trong một đêm trời nhiều mây. Ngồi tựa cửa, đón giá và bật nhạc nghe. Album gồm 10 bài hát, đọc tên một vài bài quen, một vài bài chưa nghe bao giờ. Thế là bắt đầu khám phá. Không nghe bằng thứ tự từ 1 – 10. Mà đảo lộn, bắt đầu nghe từ bài số 10, bài hát chủ đề: Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên.

Những khung nhạc nhẹ nhàng cứ thế dắt díu nhau rót vào tai những lời nỉ non trên nền dàn nhạc cổ điển. Tiếng Piano trong vắt, tiếng véo von của đàn vĩ cầm, tiếng guitar dìu dặt. Giọng của Duy Quang ngân nga những nốt cao, nốt trầm, uống éo theo từng cung bậc của cảm xúc. Miệng cũng lẩm bẩm hát theo “ 5 năm rồi không gặp, 10 năm mất nhau chăng, có mất hay không…?”

Lúc nào cũng tự hỏi tại sao Phạm Duy có thể viết những khuôn nhạc có thể rung động trái tim của biết bao nhiêu người đến thế. Những chuyện tình được thêu dệt bằng nhạc của ông hiếm có bài vui, đa số là những bản tình ca buồn. Bản Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên cũng thế. Hay bài Hoa Rụng Ven Sông cũng thế. Những tình yêu không trọn vẹn, những cảm xúc rối rắm được diễn tả sao mà đơn giản thế. Nỗi đau buồn có được nhẽ thênh đến thế không? Mười ca khúc được hoà âm rất có chiều sâu.

Từng bài đều là một tác phẩm nghệ thuật thật sự, nó gợi lên không gian hoài cổ bằng những piano, bằng sáo flute. Ca sỹ…có lẽ vẫn chưa chuyển tải hết cái thần của nhạc. Một số bài như: Tóc Mai Sợi Vắn Sợi Dài, hay Khi Em Hai Mươi…. Vẫn thích nghe bản phối và giọng ca sỹ hải ngoại hơn.

Tuy nhiên, album có được sự hài hoà, tức giọng ca, hoà âm có cùng một điểm chung. Những bài mà có lẽ được tua đi, tua lại nhiều lần sẽ là: Hoa Rụng Ven Sông với sự kết hợp rất ăn rơ, rất ngọt của Thanh Thuý và Đức Tuấn, Tình Vờ với một chúc classic jazz thích hợp nghe trong đêm với một ít vang đỏ với giọng phiêu Tấn Sơn, một chút nhẹ nhàng với Khối Tình Trương Chi qua giọng rất mượt của Tấn Minh và Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên nhẹ nhàng những hồi ức qua giọng ca của Duy Quang. Nét hoà âm ở đĩa này vẫn gợi nhớ đến cách trình bày của một số ca sỹ Hải Ngoại. Tấn Sơn và Minh Quân với cách nhã chữ, lấy hơi ngợi nhớ đến Trần Thái Hoà nhưng ở tone cao hơn.

Đây có lẽ là đĩa nhạc đáng nghe nhất trong tháng 10, với sự đầu tư đúng mực và nghiêm túc. Hoà âm, ca sỹ đều có đẳng cấp, và âm nhạc thì…không có gì bàn cãi. Bạn sẽ thấy một chút quá khứ thông qua bỉa với màu vàng cam một thời.

Một đĩa đáng nghe trong những đêm cuối tuần se lạnh.

Đánh giá của boo: ****

Bài đáng nghe: Hoa Rụng Ven Sông, Khối Tình Trương Chi, Tình Vờ, Nghìn Năm Vẫn Chưa Quên.

Để nghe trọn vẹn album click vào đây

 

Quê Nhà – Hà Trần Tháng Chín 19, 2009

Chuyên mục: Am nhac — bigboobear @ 6:03 chiều

Tôi thích nghe acoustic vào những tối mùa thu. Gió mang mác và tiếng guitar thùng dịu nhẹ. Càng có tuổi một tí, tôi càng mê thứ nhạc giản dị, mộc mạc. Không hoa mỹ, không pha lẫn nhiều hợp âm, không chồng chất những lớp âm thanh, chỉ một lớp guitar đơn giản và giọng hát có khi khàn đục, có khi ngòn ngọt như viên kẹo đường, đẩy đưa những tâm sự không nói được thành lời.

Tối nay ngồi nói chuyện, chat chit với một vài người bạn xa quê thì lại nhớ đến những bản acoustic cùng với guitar gỗ và giọng hát đầy ma mị, có chút da diết của Trần Thu Hà.

Quê Nhà của Trần Tiến được nghe trong một đêm giữa thu, khi trời nhiều mây và màng hình máy tính hiện lên những con chữ bé tí, chi chit những tâm sự.

Không có quê, chưa một lần biết thế nào là quê, nên chắc tôi cũng khó lòng đồng cảm khi những người bạn từ khắp nơi, lên thành phố lập nghiệp. Ngồi nghe bạn kể về quê nhà, về nỗi nhớ da diết những thứ bình thường, tôi chỉ có thể cảm nhận một chút buồn miên mang trong gió những nơi chốn cũ kỹ. Những nổi nhớ không tên được dấu kín bên trong bộn bề của công việc, của mưu sinh. Tôi khó có thể cảm nhận sự thèm khát một buổi cơm nong nóng, bên chén canh rau luộc mộc và niềm hạnh phúc giản đơn là được đoon đã xới cho mẹ chén cơm, cùng cha xắn miếng cá rô đồng, hay loay hoay với chén canh rau má của mẹ vừa nấu.

Những hình ảnh thềm đá, sân đình chưa bao giờ là cảm xúc. Có chăng đó là những lời kể, tỉ tê tâm sự của bạn bè đây đó, thì tôi biết đó là kỉ niệm, là tuổi thơ, là ký ức….là quê nhà, mà ai cũng muốn về, nhưng vì đời vẫn hay đưa đẩy…..

Đôi khi, giữa thành phố xô bồ này, những nỗi niềm như thế, chợt ẩn, chợt hiện với những hình ảnh sao mà xa xôi đến thế. Xa xăm như tiếng hát vang vọng, rất trong của Hà Trần. Hay im lặng đến thảng thốt như tiếng dế nỉ non trong bản phối world music của Hà Trần tối nay. Những thứ cảm xúc, mà chỉ tìm đến khi đã yên ắng và vắng lặng trong đêm tĩnh mịch.

Tôi thấy nỗi nhớ da diết những bóng hình đâu đó trong câu chuyện, những người con xa quê mong trở về.  Về với những gì mộc mạc và giản dị. Những nổi niềm rất hiển nhiên mà cố dấu giếm. Bạn tôi thèm một tiếng ru, để mẹ chải tóc bên thềm đá nâu cũ kỹ.

Đêm nay, gió lùa vào căn phòng ấy, chợt lạnh và nhớ quê xa da diết.

Đôi lần, khi trò chuyện, tôi cũng có thể hiểu đôi chút về cảm giác nhớ da diết ấy. Nhất là khi lang thang trên đường vắn, khi chỉ còn tôi, với chiếc máy MP3 đang phát bài Quê Nhà của Trần Tiến. Nó da diết lắm.

Chỉ đơn giản là những hợp âm được lặp lại nhiều lần, nhưng lời hát dẫn dụ, như tỉ tê, như tâm sự và giọng hát rất truyền cảm của Hà Trần. Bản phối có thêm một tí âm thanh thiên nhiên như đẩy nổi nhớ thêm lênh đênh.

Tự dưng lòng muốn về nhà sớm hơn, nhanh hơn.

Và tự nhiên, những lúc như thế, hình như mình cũng hiểu ra rằng, có một nỗi nhớ quê da diết sau đăm đắm trong lòng. Nhớ mẹ già, mắt sâu những trải nghiệm, nhớ bà xa xưa với câu hát:

“ À ơi, hoa bay lên trời, cây chi ở lại

À ơi, hoa cải lên trời, rau răm ở lại chịu lời đắng cay!”

Quê nhà….ai cũng có để mà nhớ về, mà….phải không?

(Tặng những người xa quê)

Nghe bài hát nhấn vào đây

 

TẤM CÁM TÂN LIỆT TRUYỆN – PHẦN 1: MỞ ĐẦU Tháng Chín 18, 2009

Chuyên mục: Hài hước — bigboobear @ 7:07 chiều

Chuyện xảy ra trong một gia đình nọ. Gia đình có 2 chị em, chị là Tấm còn em tên là Cám. Hai chị em sống hòa thuận thương yêu nhau. Tấm chăm chỉ ham làm, em Cám siêng năng, ham ngủ. Tấm tuy là con ghẻ nhưng được dì dượng hết sức tin tưởng giao phó cho biết bao nhiêu việc trọng đại trong nhà: từ nấu cơm, lau nhà, giặt quần áo, một tay tấm lo hết mọi việc.

Ở chỗ Tấm ở một đại gia, tuổi đã già, sức đã yếu, mong mỏi cho quý tử mau mau lấy vợ đặng còn thừa kế sản nghiệp. Do mải mê tìm kiếm, mà tuy đã quá tuổi cặp kê mà thiếu gia chưa hề có ai để yêu thương thiệt lòng, nên một ngày nọ, đại gia gửi thư mời đến toàn thể dân trong vùng đến dự tiệc kén dâu.
Nhà Tấm cũng được mời. Ngặt nổi, gia đình Tấm cũng không khá giả, nên không đủ quần là áo lượt đầy đủ cho hai chị em, một ngày nọ, mẹ gọi hai con lại bảo:

- Hai con, hai con, tiệc quan trọng gần kề, mà mẹ chỉ còn mỗi cái áo thêu hoa không biết phải cho ai, ai mẹ cũng mong được lấy đại gia,đặng còn sung sướng sau này, nhưng tình thế phải ép buộc, mẹ chỉ có thể chọn một trong hai, mẹ không biết phải thế nào.

- Tấm: hơ….hờ….hơ…nỗi đau.

- Cám: mẹ ơi, con vốn biết mình chẳng tài giỏi bằng chị tấm, thôi, thì con quyết hy sinh, mặc áo, xa mẹ lấy chồng, để chị ở nhà chăm sóc mẹ già neo đơn! Ôi…..con xa mẹ mà lòng đau như cắt…..híc….híc…..

- Mẹ: Ôi…con gái hiếu thảo, con gái hiếu thảo….thôi thì…..

- Tấm: Mẹ ơi….mẹ ơi…..con thấy em con cũng hiếu thảo mà….đặng chồng xa khó về….thôi thì….con sẽ hy sinh mặc áo hoa mà bước sang ngang, cho em dại ở nhà, rồi con tính kế quay về phụng dưỡng.

- Mẹ: à hèm…kế của con cũng vẹn toàn, mà thôi, để công bằng, hai con xách giỏ ra sông trước làng bắt cá, ai bắt được nhiều cá hơn, người đó sẽ đại diện gia đình ta đi trẩy hội kén dâu. Hai con đi mau kẻo trời tắt nắng!

Thế là hai chị em vâng lời đem giỏ ra sông cùng bắt cá. Hai thiện nữ ra sức vẫy vùng. Cả hai ngang sức ngang tài, một chin một mười, tấm bắt 10 con cá, anh dân quân làng bên bắt được chin con, và cá của cám là 1 con. Đến chiều tà, thấy tình hình có vẻ bất lợi, Cám đành ra chiêu.

- Cám: chị Tấm ơi chị Tấm, đầu chị lấm chấm nước Vedan kìa, chị lặn thật sâu, kẻo về…mẹ lại mắng!

- Tấm: Ôi, thật thế à, cảm ơn em, chị đi rửa đây!

- Cám: Chị ơi, chị rửa thì rửa xa xa, đừng có rửa gần, kẻo chết cá em nha chị
Lợi dụng lúc Tấm rửa dầu Vedan, Cám đã trút bỏ phần cá của mình và bỏ về trước. Cám hí hửng khoe mẹ, lấy thưởng áo. Tấm ôm hận, và cay đắng nhìn chiếc áo ra đi về tay Cám.

- Tấm: dạ thưa mẹ, đành rằng áo hoa chỉ có một, mà nhà mình tới 2 thiếu nữ đáng yêu, xin mẹ cho phép, con cũng thay đổi xiêm y, tuy không lộng lẫy, nhưng cũng đủ để đi tiệc.

- Mẹ – lắc đầu: chậc…chậc…con ơi, con ơi, mẹ cũng muốn cho con cùng đi, ngặc nỗi sau nhà, việc nhà bừa bộn con giúp mẹ, lặt nhanh, hột mè, hột é, rồi hẵng đi trẩy hội nhé.

Tấm vâng lời, liền xuống nhà cho kịp, thì té ngửa. Hai thúng mè é, trộn đều, có lên yahoo search cả năm cũng không thể tìm ra máy phân biệt hột mè, hột é. Ấm ức, Tấm ngồi khóc huhuhuhuhu.

Bụt nghe thấy tiếng khóc liền hiện ra: Vì sao con khóc?

Tấm nhẹ nhàng, mắt rưng rưng, nghẹn ngào: Đây, nhìn đi.

Đẩy thố mè, thố é trộn lẫn về phía bụt, Tấm òa khóc to hơn. Bụt nhìn thố hạt đen mà mắt tròn mắt dẹt: Sao con không dùng yahoo search?

Tấm: Yahoo chỉ có máy lựa đậu xanh, đậu đen, không phân biệt được hột mè hột é.

Bụt bứt tóc,bứt râu chợt ngưng lại, không phải vì đã nghĩ ra cách mà vì nếu bứt tiếp sẽ phải đền cho bà hóa trang ngồi sau gốc cây bộ tóc mới nên thôi, vì tiền cát sê cho 30s vai bụt có thấm vào đâu.
Bụt chợt nảy ra sáng kiến: Con ơi, con ơi, hột mè đen tuyền, hột é đen bóng cứ thế mà lựa. Ta sẽ làm giúp con.

Bụt hô biến ra chiếc máy quang phổ cực nhạy và thế là trong phút chốc, mè một bên, é một bên không trộn lẫn. Tấm mừng rỡ, cảm ơn bụt rối rít và chuẩn bị xiêm y đi trẩy hội.

Câu chuyện sẽ kết thúc ở đây!? Khoan khoan, mới mở đầu mà.

Sau khi thay xong xiêm y, Bụt nói tấm đào đào góc châm giường để thấy chiếc hộp brilliant touch, bụt dặn: Đây sẽ là trợ thủ đắc lực khi không có ta, nhơ đừng khóc, vì trang điểm thấm nước, trôi mascara.
Nói đoạn bụt biến mất để lại Tấm và chiếc hộp đen óng ánh, in phủ định vị chiếc touch phone sang trọng.

Không để phí thời gian, Tấm gọi ngay một chiếc taxi để đến nơi dự tiệc. Vượt qua biết bao nhiêu ổ gà, bao nhiêu là ổ voi, rồi bao nhiêu là vũng nước, chỉ còn cách gần chục cây số là đến nơi. Bỗng có tiếng người từ xa: Kẹt xe, kẹt lô cốt, quay lại thôi.

Taxi: Cô ơi, phải đi đường khác thôi. Mất chừng dăm tiếng đấy!

Tấm hoang mang, lo sợ. Chẳng lẽ đời hẫm hiu? Cô đã vượt qua cửa ải mè é, không lẽ lô cốt sẽ cảng đường cô? Hết sức âu lo, chợt trong đầu nhớ tới chiếc hộp brilliant touch mà bụt trao tặng, cô mở ra để tìm lời giải đáp cho mình.

Liệu tấm có tìm ra phương án thích hợp?

Liệu tấm có đến đúng giờ?

Hãy xem tiếp phần 2, mang tên: Brilliant Touch nhé!

Dự đoán vui:
Theo bạn trong hộp là gì?
1. Bản đồ
2. Chong chóng tre
3. Cuốc xẻng để đào đường hầm
4. Điện thoại Samsung touch phone

Hãy bình chọn cho đáp án của bạn và dự đoán số người có cùng câu trả lời với bạn. Đáp án đúng và có câu trả lời phụ gần chính xác nhất sẽ nhận một (01) phiếu giảm giá 20% tại Yogen Fruz :)

 

My Way Tháng Chín 13, 2009

Chuyên mục: Am nhac, Giải trí — bigboobear @ 7:00 chiều

Tối nay mất ngủ. Nằm trằn trọc, lăn qua, lăn lại, tự nhiên lại trỗi dậy trong người nỗi sợ. Sợ phải đối mặt, sợ thất bại, sợ đau khổ, sợ bị coi thường, sợ sự thương hại….nói chung là những thứ sợ trong người bỗng dưng trỗi dậy. Không tài nào ngủ. Thế là nhớ đến My Way.

Cuộc đời đúng là có duyên. Tự nhiên trong một sáng thứ 7 mưa tầm tả, muốn nghe My way, search thì nghe được nhiều version khác nhau. Và, cũng tự nhiên, ngày sau nghĩ nhiều về tương lai, về quá khứ, về hiện tại, để hôm nay bao nhiêu nổi sợ hãi lại tràn về như thử thách.

Nghe My way, hay nhất, vẫn luôn là như thế, thì phải nghe những version classic pop. Âm hưởng dịu nhẹ như một điệu valse cuối cùng. Frank Sinatra hát My Way thì khó ai có thể sánh bằng. Lời da diết, và tạo nên một hiệu ứng như cuốn băng được tua lại, My Way chính là lời thuật lại câu chuyện của cả một đời người. Lối hát đầy chất jazz trên nền pop cổ điển đẩy bài hát lên đến tầm bất hữu. ca khúc nổi tiếng này được hát lần đầu bằng tiếng Pháp và chính Paul Anaka, nhạc sỹ của nhiều ca khúc vượt thời gian, viết lại phần lời bằng tiếng Anh.

My Way đóng đinh phong cách hát tự sự của Frank Sinatra. Tôi nhớ lúc nhỏ có nghe ai đó đàn guitar bài này, chính người đàn cũng đã không kiềm nổi nước mắt. My Way là lời tự sự cuối cùng của một con người, rất đỗi bình thường như đáng tự hào.

Người đã sống hết mình, đến tận cùng và không hề hối tiếc. Câu hát có thể nhiều người sẽ rất thích là : “Regrets, I have a few, but then again too few to mention”. Ngay cả mình cũng vậy. “I did what I had to do!”. Thế mới biết, sống là sống đến tận cùng, và…không nên hối tiếc. Nghe My Way để mà ngẫm nghĩ đến những sợ hãi mà mình đang e ngại, những khó khăn mà đang lẫn trốn. Nếu mình sợ, nếu mình đã ngại…và quỳ gối trước những khó khăn hay bỏ chạy như mình đã làm thì sao?

Cái kết cuối cùng hoành tráng của My Way cũng là cái kết mà nhiều người trong chúng ta mong muốn. Không tiếc nuối, không ân hận, và luôn ngẫn cao đầu vì…I did it my way. Sống là phải thế, sống đến tận cùng. Vì khi nào đấy, khi mình dừng lại mà xem xét thì mình không thấy tiếc cho một khoảng thời gian dài. Dù là thua, dù là thất bại, dù là đắng cay hay dù là một cú ngã đau thì ít ra, cái mình được lớn hơn những tổn thất đó, đó là cảm giác sống đến tận cùng, là trải nghiệm đến tận cùng cuộc sống với muôn mặt của nó. Nếu sợ hãi, nếu e ngại và mãi trốn chạy, có lẽ con người sẽ không bao giờ thấy vui, thấy hạnh phúc, thấy thảnh thơi.

Nếu nghĩ, dù gì thì mình cũng đã vượt qua chính mình, và không ngượng ngùng vì đã không thử hết sức thì những nỗi sợ kia sẽ tan biến. Tối nay, một lần nữa nghe My Way để mà nhắc nhở mình, con người có quyền sợ, nhưng không được đầu hàng.

“The record shows, I took the blows, and do it my way”

Dù gì thì mình cũng đã từng làm…..dẫu chỉ là thất bại! Not in a shy way, I did it my way. Frank Sinatra nhã nốt những nốt nhạc cuối cùng nhẹ nhàng và thảnh thởi trên nền nhạc huy hoàng. Đó là kết thúc mà ai cũng mong muốn.

Nghe phiên bản tiếng Pháp

Phiên bản của Frank Sinatra

Phiên bản của Robbie William

 

Minutes With Classic: To Make You Feel My Love Tháng Chín 6, 2009

Chuyên mục: Am nhac, Giải trí — bigboobear @ 5:00 chiều

Tối, khi mưa bắt đầu rả rít trên mái tôn trước nhà, khi mưa bắt đầu lộp độp trên những mặt đường đen xù xì, và khi những cột điện cao vút, xám ngắt hắt một thứ ánh sáng ướt át, vàng vọt xuyên tấm màn trắng xoá của cơ man nào là nước, và khi những cơn gió se lạnh làm bạn rùng mình, bỗng muốn cuộn tròn trong chiếc chăn ấm, tai bọc bởi thứ âm nhạc nhẹ nhàng, và mắt thì thiu thiu. Trong những thời điểm như vậy, ipod lúc nào cũng có sẵn một list những ca khúc tình cảm sướt mướt. Mà đứng đầu danh sách thế nào cũng có “To Make You Feel My Love”.

Có nhiều bản phối khác nhau, nhưng có 2 bản phối mà nghe sẽ thích đến tê dại là bản classic pop origin không nhớ tên người hát và bản phối của Aldele. Mặc dù Kris Allen, American Idol, cũng thể hiện ca khúc này hết sức mộc mạc, nhưng cái vẻ mượt mà bên ngoài của Kris lại không được truyền tải trọn vẹn qua version country pop anh thề hiện.

Đầu tiên là sẽ chình cho đèn vàng nho nhỏ một tí, rồi bắt đầu để máy chơi ở chế độ repeat. Những âm thanh mượt mà của piano như rượu vang làm say đắm đôi tai người nghe. Chất giọng nhừa nhựa của Aldele là thứ xúc tác kết nối tất cả mọi thứ, và làm thăng hoa cảm xúc.

Ca khúc lãng mạn, hình như là một lời tỏ tình rất ý nhị của ai đó dành cho một nữa của đời mình. Rất cổ điển, những hình ảnh lần lượt hiện ra trong từng lời ca đậm chất thơ. Có lẽ vì thế mà “To Make You Feel My Love” khiến bao nhiêu người say đắm. Bản phối smooth jazz của Aldele thích hợp nghe trong những ngày mưa trái trời thế này. Cảm thấy một chút ấm áp. Tự nhiên nghe, rồi ngẫm nghĩ, ôm cái gối ôm bên cạnh mà thấy cảm giác thèm khát yêu thương được đánh thức.

“ I could make you happy, make your dream comes true

Go to end of the earth for you, to make you feel my love”

Bỗng nghĩ ai mà tỏ tình mình bằng bài này với một cay guitar thùng thì chắc chỉ có mà sướng đến tê tái!

Mưa thì vẫn rả rít ngoài kia, gió vẫn thổi bay tấm rèm thưa, mở loa lớn tí xíu, để chìm đắm vào từng lời mà Aldele rót qua 2 cái tai nghe bé xíu. Một mình mà nghe ca khúc này thì sẽ nhớ da diết một ai đó. Nhớ từ cử chỉ, cái tay thơm tho, nụ cười rất duyên, hay mái tóc hung vàng, nhớ cả cái ôm chầm ấm áp.

Đoạn giang tấu có thêm bộ dây gồm violin, cello, viola kéo da diết để đẩy thành cao trào. Như đợt mưa ào ào! Cảm xúc dào dạt! Thế đấy, đêm thâu, vắng lặng, để những cảm xúc như thế lên ngôi. “To Make You Feel My Love” có thể là thứ dung môi cho đôi lứa trở nên đằm thắm hơn trong đêm mưa bão, là cái cớ để quấn quít bên nhau thêm chút lát, là lời ru ngòn ngọt cho những kẻ cô đơn.

Hay “ To Make You Feel My Love’ là ánh nến sưởi ấm những trái tim tưởng là đã ngừng đập. Tự nhiên lại thấy khao khát, muốn chứng tỏ, muốn được yêu thương…. Nghe “To Make You Feel My Love” đêm nay là để mong mơ lại giấc mơ cũ, có tiếng cười vang, có giọng nói khàn khàn, và có cả con nắng rất nhẹ những trưa tháng 3 nào đó tưởng chừng đã xa lắm. Muốn nhắn lắm những lời có cánh đến tận ai, nhưng hình như là xa xôi lắm!

Đêm đã vắng, mưa vẫn lát đát rót nước xuống trần, vang đã nhạt, nhưng nhạc thì vẫn văng vẳng, nhắm mắt, trùm kín trong chăn và hy vọng đêm nay sẽ lại mơ. Thật nhẹ nhàng.

Tắt đèn mà môi vẫn lẩm nhẩm:

“I could hold you for million years to make you feel my love

I go hungry, I go black and blue

There’s nothing I wouldn’t do to make you feel my love”.

Nghe bài hát nhấn vào đây

Xem video clip nhấn vào đây

 

THƯỞNG THỨC MÓN NGON PHÚC KIẾN Tháng tám 13, 2009

Chuyên mục: ẩm thực — bigboobear @ 5:16 sáng

Nếu bạn là người thích khám phá những món ăn lạ, có hương vị độc đáo thì các món ăn Phúc Kiến sẽ là một trong những lựa chọn thú vị cho bạn. Món Phúc Kiến nhiều màu sắc và vị thơm ngon đặc trưng.

Vịt hầm Phúc Kiến

Một trong những món ngon độc đáo mà đi đến bất cứ quán ăn Phúc Kiến nào, dù là ở Trung Quốc hay Việt Nam đều có, đó chính là món vịt hầm. Vịt nấu theo phong cách ẩm thực Phúc Kiến, không nhiều dầu mỡ và không giòn như vịt quay Bắc Kinh. Vịt được chặt thành từng khúc, hầm với các loại gia vị, nước xốt cho nhừ và thấm đều sẽ không còn mùi tanh đặc trưng. Thịt mềm, chấm thêm chút nước xốt và nước tương pha hành, tỏi, thêm chút rau gém và dưa leo tạo nên một hương vị rất lạ.

Món ăn này đặc trưng cho phong cách ẩm thực vùng Phúc Kiến với vị ngọt và sự hài hòa về màu sắc. Đặc biệt, món này không được làm sẵn, chỉ khi thực khách đặt thì đầu bếp mới thực hiện, nên món ăn lúc nào cũng thơm ngon bởi sự tươi mới.

Tôm chiên kim sa

Không chỉ có thịt vịt độc đáo, Phúc Kiến còn có nhiều món ăn hấp dẫn khác. Trường phái ẩm thực Phúc Kiến nổi trội với các món hải sản không chỉ bởi nguyên liệu tươi mà còn bởi sự kết hợp đầy bất ngờ và những cái tên giàu tính mỹ học, tạo cho món ăn một nét riêng.

Ví như món tôm chiên kim sa, món này rất được ưa chuộng ở đảo quốc sư tử Singapore, Trung Quốc và Việt Nam bởi sự độc đáo từ tên gọi đến hương vị. Tôm sú sau khi được làm sạch, ướp gia vị sẽ được “khoác” thêm một lớp áo đặc biệt. Lớp áo này là lòng đỏ trứng vịt muối nghiền nhuyễn. Lớp áo khiến cho tôm có vị mằn mặn, ăn lạo xạo. Tôm giòn với lớp áo lấp lánh như kim sa, được ăn chung với nước me. Chén nước me đặc sệt với vị chua chua hòa chung chút mặn mặn của lòng đỏ trứng vịt muối và cái ngọt của thịt tôm tươi ngon làm hương vị món ăn càng trở nên đậm đà

Mì Phúc Kiến

Phúc Kiến có món mì sợi vàng ươm, rất dai. Món mì độc đáo này được sử dụng trong nhiều dịp lễ của người dân địa phương. Người ta tin rằng, trong những lễ quan trọng như sinh nhật, nếu ai có thể kéo càng dài sợi mì thì đường công danh sự nghiệp của họ sẽ liên tục tấn tới. Món mì Phúc Kiến bản thân nó là một món lạ, nhưng chưa chắc đã ngon. Mì Phúc Kiến ăn không sẽ rất ngán vì nó rất nhạt và không có vị, nhưng khi kết hợp với các món ăn khác thì trở nên đặc sắc.

Mì Phúc Kiến ăn lẩu cá thì khỏi chê, cái vị ngọt của nước lẩu bám vào sợi mì dai, vàng ươm, tạo thành nét đặc sắc của món lẩu. Mì Phúc Kiến xào chung với hải sản cũng rất ngon. Mì xào với lửa vừa phải, dầu hào và các nguyên liệu tươi ngon. Khi ăn, người ta cảm nhận được  chất ngọt của hải sản và mùi thơm của dầu hào bám chắc vào sợi mì. Đĩa mì trông thật bắt mắt với màu vàng của mì, màu đỏ của tôm, màu trắng của mực, thêm chút tươi tắn của cá thác lác và rau xanh.

Món ăn Phúc Kiến luôn làm thực khách cảm thấy sự ngon miệng từ màu sắc đến hương vị riêng của gia vị, nguyên liệu và cách chế biến. Tất cả những điều ấy tạo nên một phong cách ẩm thực riêng biệt rất dễ nhận ra.

(Chu Sen – PNO)